View Single Post
  #17  
Cũ 02-01-2010, 16:35
Lilia PinTuna's Avatar
Lilia PinTuna Lilia PinTuna is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2009
Đến từ: Hà Nội, Việt Nam
Bài viết: 90
Cảm ơn: 50
Được cảm ơn 82 lần trong 33 bài đăng
Default

Em là thế hệ cuối 8X, bạn bè đứa nào cũng thích văn hóa Mỹ Anh, thấy em hay lên mạng nghe nhạc Nga, đọc truyện Nga thì thường bảo " em ngố như bọn Nga ngố", hic hic. Papa, mama của em hồi trước cũng học ở Nga về, ở nhà có cả một tủ sách truyện to đùng, toàn truyện Nga, truyện Tàu (toàn những Tam Quốc diễn nghĩa, Đông Chu liệt quốc, Thủy hử...) với truyện Việt Nam. Hồi bé em thường bị nhốt ở nhà một mình, đi ra đi vào buồn thỉu buồn thiu chẳng có gì làm, thế là hay trèo lên tủ lấy truyện đọc (nói đúng hơn là đu lên tủ vì cái tủ to lắm, may mà chưa bị nó đổ đè chết người bao giờ). Mấy truyện Tàu thì em không ham, toàn truyện oánh nhau diễn ra từ đời xửa đời xưa xa tít xa tắp, với lại có một lần em mon men lôi truyện "Kim Bình Mai" ra xem thử thì bị bố em nhìn thấy rồi quát "làm sao mà đọc được truyện này"!!! (hức hức). Mấy truyện Việt Nam của Tô Hoài với Nam Cao thì giấy đen sì sì (đến giấy vệ sinh bây giờ còn trắng hơn nhiều lần), đọc vài truyện thấy buồn thối ruột, đúng như một bác nhà văn nào đã nói là " đọc mà thấy như bị roi quất vào người". Chỉ có truyện Nga của NXB Cầu Vồng là giấy rất trắng, in rất đẹp. Thế là từ đấy em toàn đọc truyện Nga. Và truyện Nga đầu tiên mà em đọc là "Tiếng gọi vĩnh cửu" của Anatoli Ivanov, sau đấy là "Thảo nguyên đại bàng" của Mikhain Bubennov. Trước mắt em là một thế giới của những con người mạnh mẽ, quả cảm, của thiên nhiên hùng vĩ, của tình yêu mãnh liệt, là cuộc đấu tranh dữ dội cả trong tâm tưởng và trong cuộc sống để tìm ra được lý tưởng mục đích sống trên đời. Rồi sau đó là "Mối tình đầu" của Tuốcghenhev, tập truyện ngắn Puskin, truyện ngắn A. Tsêkhov, đặc biệt là "Bông hồng vàng- Bình minh mưa" của Pautovski và " Truyện núi đồi và thảo nguyên" của Aitmatov. Em chết mê chết mệt hai tập truyện này luôn ý. " Đất vỡ hoang" tủ sách nhà em cũng có, phải nói là Solokov có một óc hài hước tuyệt vời, mỗi tội kết thúc hơi buồn. "Sông Đông êm đềm' thì em chưa đọc, tại sách dày kinh dị, với lại em lỡ xem phim trước, không xem hết nhưng thấy cả con người và cảnh sắc trong phim đều nhuốm một nỗi buồn u ám, xem mà rầu hết cả người.
Hồi trước mỗi khi vào hiệu sách em hay đến chỗ giá sách " Văn học Nga- Xô Viết", nhưng giờ thì sách truyện Nga càng ngày càng ít, còn em bây giờ thì gần như ...không bao giờ vào hiệu sách nữa ( Mọi mối quan tâm đã thay đổi). Chỉ có điều, nếu như ngày ấy bố mẹ em không nhốt em ở nhà một mình mà cho sang nhà hàng xóm chơi chẳng hạn, thì có lẽ giờ em cũng thích văn hóa Anh, Mỹ, Hàn Quốc như đám bạn cùng thế hệ, nhưng em đã đọc truyện Nga từ giai đoạn đang hình thành nhân cách, và đã mang một tình yêu đối với văn học Nga, văn hóa Nga từ ngày ấy. Đến bây giờ, dù nhiều mối quan tâm đã thay đổi, dù từ lâu em đã không còn hay đọc sách, nhưng tình yêu ấy vẫn còn nguyên vẹn.

Thay đổi nội dung bởi: Lilia PinTuna, 02-01-2010 thời gian gửi bài 16:38
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Lilia PinTuna cho bài viết trên:
Nhật Minh (05-01-2010), nxtlucky (03-01-2012), sad angel (20-10-2011), Siren (04-01-2010)