Tôi đã đọc kỹ những bài viết của bạn linhami về chiến tranh trong mục này. Đáng khen, thậm chí là rất đáng khen đối với một bạn trẻ (mà lại là nữ!) đã dày công tìm tòi tài liệu và viết lên phục vụ công chúng trên forum. Thế hệ chúng tôi không lạ gì chiến tranh, riêng tôi thì trong 4 năm (1965-1967 và 1972) đã trải qua không biết bao nhiêu là trận bom, quê tôi chi chít hố bom - hố bom chồng lên hố bom, tôi đã không ít lần chứng kiến cảnh người chết vì bom đạn và bản thân tôi cũng vài lần bị Thần chết sờ tai. Các bạn trẻ ngày nay quá may mắn khi được sống dưới bầu trời hòa bình chứ không phải như chúng tôi ngày trước - thỉnh thoảng lớp lại vắng vĩnh viễn một bạn vì trận bom chiều hôm trước và trong lòng không khỏi tự thầm hỏi: bao giờ thì đến lượt mình? Có thể các bạn ngạc nhiên: tôi thi đại học dưới ánh sáng của ngọn đèn dầu (chúng tôi nhận giấy thông báo đi thi đại học phải đem theo gạo, muối v.v...nhưng nhất thiết phải có 1 cây đèn dầu). Thi Toán từ 4 giờ sáng, đến 7 giờ sáng nộp bài, chiều thi Lý từ 5 giờ chiều đến 8 giờ tối, sáng hôm sau lại thi Hóa từ 4 giờ sáng đến 7 giờ. Phải thi thế để tránh máy bay Mỹ oanh tạc. Tất nhiên là mỗi người phải có 1 cây đèn dầu để trên bàn trước mặt. Giấy thi đen sì, còn lẫn những cọng nứa. Đề thi chung toàn miền Bắc, mỗi tỉnh thành lập một điểm thi ở nơi an toàn nhất trong tỉnh. Tôi không biết các tỉnh khác thi từ mấy giờ đến mấy giờ, nhưng ở tỉnh tôi là thế (dạo ấy làm gì có điện thoại mà sợ lộ đề - chỉ cần có công an gác không cho ai ra vào là yên tâm không thể lộ được!).
Tôi hơi lạc đề. Nhưng tôi muốn nói vài câu thế để các bạn trẻ thấy rằng các bạn may mắn hơn chúng tôi nhiều lắm, điều kiện học hành của các bạn thuận lợi vô cùng. Vì thế nếu các bạn mà không cố gắng học thì phí, phí quá!
Còn bạn linhami thì đáng khen rồi, nhưng...À mà không, không có gì đâu, tôi quên mất rằng bây giờ được phép nói ra sự thật lịch sử mà không ngại. Nhưng dù sao thì lịch sử luôn gắn liền với chính trị nên tôi vẫn muốn khuyên bạn hãy thận trọng. Ai thì không biết, nhưng tôi thì tôi không bao giờ dám viết câu "trận ấy ta thua", mặc dù sự thật đúng là như thế.
|