Твой образ чудится невольно
Среди знакомых пошлых лиц.
Порой легко, порою больно
Перед Тобой не падать ниц.
В моем забвеньи без печали
Я не могу забыть порой,
Как неутешно тосковали
Мои созвездья над Тобой.
Ты не жила в моем волненьи,
Но в том родном для нас краю
И в одиноком поклоненьи
Познал я истинность Твою.
22 сентября 1900
Bài này thày giáo Nguyễn Xuân Hòa đã dịch như sau:
Bất giác hình ảnh em tôi hình dung thấy
Giữa lũ người quen nhăng nhố, thấp hèn
Trước mặt Em tôi không quỳ, cúi lạy
Đôi khi dễ dàng nhưng lắm lúc quặn tim.
Không buồn đau tôi chìm vào quên lãng
Nhưng đôi khi tôi chẳng thể nào quên,
Những chùm sao của lòng tôi nháy sáng
Vẫn u hoài thương nhớ bóng hình Em.
Trong lo lắng của tôi Em không hiện diện
Nhwng vẫn cùng tôi chung một quê hương
Trong sự tôn thờ lẻ loi đơn chiếc
Tôi nhận ra rằng chân lý chính là Em.
__________________
"Дело ведь совсем не в месте.
Дело в том, что все мы - вместе!"
|