Từ lâu Mỹ đã không hài lòng về chế độ Sài Gòn. Tham nhũng thì tràn lan, tiền của Mỹ đổ vào cứ thất thoát bao nhiêu là bao nhiêu, các tướng lĩnh thì được cất nhắc dựa vào lòng trung thành với giới chóp bu chứ không căn cứ vào năng lực chỉ huy chiến đấu, các tướng nghi kỵ lẫn nhau và chỉ giỏi đi buôn (Nguyễn Cao Kỳ còn thành lập hẳn một đội máy bay chuyện đi sang tam giác vàng đổi vũ khí của Mỹ cấp cho lấy thuốc phiện của Khun Sa), giới chóp bu sợ các tướng dưới quyền đảo chính hơn là sợ Việt Cộng, cách thức điều hành thì chồng chéo: TT hay thủ tướng đều là tướng mà ra nên hay "ý kiến ý cò" chỉ đạo khiến cho quân nhân chuyên nghiệp Đại tướng Cao Văn Viên biết nhưng chẳng làm thế nào được, bên dưới thì nhiều lúc chẳng biết nên theo lệnh của Bộ Tổng Tham mưu hay lệnh của Tổng thống, cách tổ chức quân đội thì vô cùng bất hợp lý. Ngụy có 13 sư đoàn bộ binh đóng trên 4 quân khu (gọi là 4 vùng chiến thuật), Thiệu ra lệnh: "phải giữ từng tấc đất!" nên quân khu nào chỉ biết quân khu ấy, khi Bộ Tổng tham mưu điều động thì Tư lệnh quân khu viện cớ có chỉ thị của Tổng thống nên không nghe, mà sư đoàn đóng quân ở đâu thì khu gia binh ở gần đấy, mỗi khi có lệnh điều động thì lính đòi phải chuyển cả vợ con theo, xảy ra đánh lớn thì binh lính lo sơ tán vợ con cái đã, đánh nhau sau. Mỹ ngán ngẩm hết sức, bảo Ngụy: "Xem VC kia kìa, chúng nó chỉ nhè tiêu diệt sinh lực đối phương chứ không giữ đất, nếu căng là nó chạy để bảo toàn lực lượng. Chúng mày cứ khư khư ngồi yên một chỗ, thằng nào cũng chỉ biết cái thân mình, ở đâu cũng 1 đống vợ con bìu ríu thế thì đánh đấm gì!". Thiệu đã từng tính chuyện gom tất cả vợ con lính Ngụy lại một chỗ và bảo vệ an toàn cho lính yên tâm đánh nhau, nhưng lính không nghe. Thiệu phải chịu.Cho nên quân Ngụy chỉ được giao giữ đồng bằng sông Cửu Long và thực thi chiến dịch bình định nông thôn, còn đánh nhau với VC thì Mỹ phải lo. Khốn nỗi "cứ 4 nhân viên của chính phủ thì ít nhất có 1 là điệp viên của VC" (F. Davidson) nên Mỹ làm gì cũng lộ, bao giờ VC cũng biết trước. Các chiến dịch "Attenboro", "Junction City" Mỹ ra quân rầm rộ định vây mình, nhưng mình đều biết trước và chạy hết sang Campuchia, Mỹ chả đánh được, đành phá vài cái kho rồi về căn cứ, VC lại mò về. Đánh sang Campuchia thì Mỹ không có quyền, thế mới cay. Mỹ biết thừa là ông Xi-ha-nuc bề ngoài thì trung lập, nhưng vẫn nhận tiền của VC, làm ngơ cho VC mượn lãnh thổ CPC để làm đường mòn Hồ Chí Minh với bao nhiêu là kho tàng và căn cứ, lại còn cho tàu LX và tàu VN cập cảng Xi-ha-nuc-vin dỡ hàng chuyển lên biên giới (bộ đội ta đóng giả làm phu, chỉ huy đóng làm ông chủ Ba Tàu buôn gạo). Xi-ha-nuc cũng hay: đối nội thì triệt hạ CS, nhưng đối ngoại thì thân với VNDCCH (vì biết: không thân thì ăn đòn!). Mỹ không làm thế nào được bèn móc nối với thủ tướng Lon Nol làm đảo chính trong khi ông Xi-ha-nuc đi Pháp chơi. Ông Xi-ha-nuc đang ở Moskva thì được tin mình bị phế truất, xin tị nạn chính trị ở LX, nhưng LX bảo: "Không tiện lắm, mời Ngài đi chỗ khác!", thế là Xi-ha-nuc về Bắc Kinh. TQ nắm Xi-ha-nuc, VNDCCH nắm Khơ-me CS - tức là TQ nắm ngọn, VN nắm gốc. Lon Nol lên, ra tối hậu thư: "Quân đội Bắc VN phải rút khỏi CPC trong vòng 48 giờ!". Nhưng quân Bắc VN không rút, quân Bắc VN từ trước vẫn mải đánh Mỹ-Ngụy và chỉ giúp các đồng chí CPC một cách vừa phải thấy "thằng này láo thật, không cho ở nhờ à?" bèn tập trung nện cho Lon Nol tơi bời, vây chặt thủ đô Phnom Pênh. Mỹ không sang cứu được (Quốc hội Mỹ không cho phép) bèn phái Ngụy sang cứu. Nhưng Ngụy vốn ghét dân CPC (Diệm hồi còn sống còn cho người ám sát Xi-ha-núc suýt chết làm cho Xi-ha-núc càng thân VC) luôn to còi đòi trả đồng bằng sông Cửu Long nên sang CPC không đánh VC mà...cướp bóc! Cướp xong thì về. Ta thấy Lon Nol nguy rồi thì để các đồng chí CPC tự giải quyết lấy, quay về đánh Mỹ-Ngụy (đấy mới là việc chính của mình, tội gì sa đà vào việc hàng xóm, cái chính là Lon Nol gay go, không gây khó khăn gì cho đường mòn HCM của mình là được rồi).
Sau Mỹ nghĩ ra: CPC rộng quá, có đánh sang đấy cũng chẳng ăn thua, VC nó tản hết ra, chỉ phá được vài cái kho là cùng! Mỹ bèn dùng B-52 từ Thái Lan bay sang thả bom CPC vào khu vực kho tàng của ta (bí mật! Đến cả bọn phi công B-52 còn chẳng biết là thả ở đâu, cứ theo hướng dẫn từ mặt đất, thả xong thì về - cứ tưởng là thả bom ở Nam VN). Nhưng các nhà báo Mỹ biết, làm ầm lên. Quốc hội Mỹ họp, thông qua nghị quyết tịch thu quyền tự ý điều hành chiến tranh của TT mà Quốc hội đã cấp cho Johnson năm 1974 sau sự kiện Vịnh Bắc Bộ và cấm TT Mỹ không được tự tiện mở rộng chiến tranh sang Lào và CPC. Mỹ bèn xui Ngụy: "Chỗ Nam Lào ấy hẹp, bên kia là Thái Lan rồi, tao không được phép sang Lào, nhưng mày thì chả ai cấm, mày sang chịt cái chỗ hẹp ấy lại là VC trong Nam tắc thở!". Kế hoạch Lam Sơn 719 ra đời.
|