Thêm chuyện nữa nhé: Không nhớ rõ là năm nào có một tàu chiến Mỹ vào cảng Cửa Việt đem theo bao nhiêu là vũ khí cho quân Mỹ-ngụy. Ta muốn đánh chìm cái tàu này lắm nhưng không được vì nó canh gác phòng thủ rất kỹ: nó chăng lưới thép xung quanh tàu, ca-nô nó đậu kín xung quanh, đặc công nước của ta không sao tiếp cận tàu được. Ta quyết định dùng không quân đánh cái tàu này. Nhưng dùng MiG thì lộ, ra-đa nó phát hiện được ngay, với lại MiG là tiêm kích, đeo bom cũng chẳng được bao nhiêu. Ta dùng máy bay vận tải An-24 chở đầy bom ì ạch bay thật thấp đến cứ quanh quẩn trên cái tàu chiến ấy mà thả bom như rắc sỏi! Tàu chiến Mỹ cháy đùng đùng, nhưng nó bắn cháy máy bay mình, 5 phi công hy sinh.
Năm 1974 ta được tin Nguyễn Văn Thiệu sẽ ra Quảng Trị úy lạo binh sĩ. Ta cho 2 chiếc MiG đeo bom và tên lửa bay dọc đường quốc lộ ngó nghiêng, bay ngang bay dọc mãi chẳng thấy chỗ nào quân nó túm tụm, đành quay về. Hôm ấy số thằng Thiệu đỏ: chẳng biết vì lý do gì mà nó hoãn, không ra thăm Quảng Trị nữa. Nó mà ra thì chẳng còn cái ngày 21.4.1975 lên ti-vi khóc hu hu chửi Mỹ rồi từ chức nữa!
|