View Single Post
  #1  
Cũ 19-12-2009, 17:54
linhami linhami is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Dec 2009
Bài viết: 145
Cảm ơn: 8
Được cảm ơn 146 lần trong 69 bài đăng
Default Chuyện tình Cam Ranh

Ối trời ơi, sao lại thế này? Đây là đoạn đầu của "Chuyện tình Cam Ranh" mà cháu đã lọ mọ tự dịch, muốn trình các bác các chú xem giúp, cháu gõ bằng font VnTime rất ngon, thế mà copy sang đây thì nó lại bị thế này! Bác nào biết cách thì chỉnh lại giúp cháu tí, cháu chẳng biết làm thế nào cho nó trở lại bình thường được.

Chuyện tình Cam-Ranh

Xin chào, Nicolai Nicolaevich! Tôi quyết định viết thư cho đồng chí và xin phép được kể về câu chuyện đời tôi – một câu chuyện giống như chuyện cổ tích -- gắn liền với nước Việt Nam xa xôi mà tôi không bao giờ quên. Đó là một câu chuyện mà ngay chính tôi nhiều khi cũng cảm thấy khó tin – cứ như là một giấc mơ!

Trong những năm 1984-1986 (tức là gần 20 năm sau những năm tháng chiến tranh ác liệt mà đồng chí đã tham gia chiến đấu với tư cách chuyên gia quân sự trong binh chủng tên lửa của QĐND Việt Nam) tôi là một người lính xô-viết đóng quân tại quân cảng Cam Ranh. Tuy là thời bình, nhưng những năm tháng trong quân ngũ của tôi tại Việt Nam cũng có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Vào thời gian đó vẫn còn một Liên bang Xô viết hùng mạnh với những chiến hạm và phi cơ ném bom tuần tra trên khắp các đại dương mà chẳng làm cho ai ngạc nhiên, và việc Liên Xô đặt căn cứ quân sự ở đâu đó là chuyện bình thường chứ không phải như bây giờ – khi mà các phương tiện thông tin đại chúng ầm ĩ lên mỗi khi máy bay Nga tuần tra hoặc tàu chiến Nga ghé vào một cảng nào đó. Căn cứ Cam Ranh có một vị trí địa-chính trị quan trọng, và các cuộc ghé thăm của không quân chiến lược hoặc hạm đội Liên Xô vào Cam Ranh vào những năm trước “cải tổ” là chuyện rất bình thường. ở Cam Ranh chúng tôi – những người lính xô viết – để phục vụ Tổ Quốc và cảm thấy tự hào về Tổ Quốc hùng mạnh của mình.

Mùa xuân năm 1984 trong bộ quần áo dân sự và với tấm hộ chiếu công vụ trong túi tôi để đến Cam Ranh trên một chuyến tàu thuỷ. Vào thời điểm đó tại căn cứ Cam Ranh có khoảng 300 nhân viên quân sự Liên Xô (không kể đội ngũ sĩ quan và binh lính trên các tàu chiến). Số chuyên gia dân sự trong căn cứ vẻn vẹn chỉ có vài người. Nhưng ngay sau đó căn cứ được xây dựng một cách khẩn trương, một vài Công ty xây dựng của Liên Xô cũng đưa kỹ sư và công nhân đến. Quan hệ giữa hai nước Liên Xô - Việt Nam không còn được nồng ấm như những năm trước. Tại Liên Xô thì quá trình “cải tổ” chưa bắt đầu, còn ở Việt Nam thì công cuộc đổi mới cũng chưa được triển khai. Tình hình miền Trung Việt Nam chưa thực sự yên tĩnh – tàn quân FULRO vẫn còn lẩn quất trong rừng rậm, các nhóm phản động lưu vong vẫn đang tìm cách đột nhập vào Việt Nam từ phía biên giới Lào và Campuchia để gây rối và khủng bố. Những điều này góp phần tạo nên một sự căng thẳng cho những người Liên Xô không những tại căn cứ Cam Ranh mà còn ở cả Đà Nẵng và Phan Rang. Và vì là căn cứ quân sự nên quân cảng Cam Ranh được canh giữ nghiêm ngặt – các đơn vị bộ đội Việt Nam canh giữ vòng ngoài, còn chúng tôi thì canh giữ vòng trong. Tại khu vực hậu cần thì các ngôi nhà của bộ đội Việt Nam và bộ đội Liên Xô nằm xen kẽ nhau. Tuy thế nư ng cả hai phía Việt Nam và Liên Xô đều cố gắng hạn chế những tiếp xúc không cần thiết giữa sĩ quan và binh lính Liên Xô với dân chúng địa phương. Điều này cũng dễ hiểu – dù sao thì đây cũng là căn cứ quân sự. Nhưng điều này cũng đã ảnh hưởng đến số phận của hai con người đã tình cờ gặp nhau cách đây gần một phần tư thế kỷ.

Khi tôi đến Cam Ranh thì tại khu vực hậu cần có 6 ngôi nhà, trong đó 3 ngôi nhà thuộc quyền sử dụng của phía Liên Xô, 3 ngôi nhà kia thuộc phía Việt Nam. Các ngôi nhà của phía Việt Nam được dành cho bộ phận phục vụ, chỉ huy bộ phận này là đại uý Am, sau đó là thượng uý Lân. Bộ phận này có khoảng trên 30 người, trong số họ có 6-7 cô gái. Tôi nhanh chóng có khá nhiều bạn quen trong đơn vị bộ đội Việt Nam ngay bên cạnh và cả trong các làng gần căn cứ nữa. Tôi ở Cam Ranh chừng 2-3 tháng gì đó thì tại bộ phận phục vụ xuất hiện một cô gái lạ. Cô ta nhỏ bé, mảnh khảnh – thoạt nhìn chỉ như cô bé 14 tuổi, với hai vành tai nhỏ hơi vểnh như trẻ con, mái tóc đen dài được bện lại thành hai bím và cặp mắt đen láy tinh nhanh, cô ta thật duyên dáng và dễ thương, tính cách lại cởi mở dễ gần. Giọng nói của cô gái mới đến trong trẻo và có cái gì đó ngân vang như tên của cô -- Trang – nghe cứ như một tiếng chuông ngân. Tôi nhanh chóng nhận ra là mỗi khi gặp tôi thì cô ta bối rối và nhìn xuống.

Thỉnh thoảng tôi nhìn thấy cô ta ngồi trên một tảng đá cách chỗ tôi đứng gác không xa và kín đáo quan sát tôi. Trong thời gian đầu tôi thấy cô ta hay đi cùng với một chàng trai tên là Hiền. Điều này khiến tôi hơi ngạc nhiên vì anh chàng Hiền này – theo như tôi được biết – thì tính cách hơi “thoáng” trong quan hệ với nữ giới (bản thân anh ta cũng chẳng cố gắng giấu diếm điều này), nhưng các đồng nghiệp Việt Nam của tôi thì lại cười cười và giải thích cho tôi rằng họ chỉ là bạn thôi. Chính tôi đề nghị Hiền làm quen tôi với cô gái mới đến, từ đó thì tôi mới biết tên cô ta là Trang. Hình như Trang thường xuất hiện trùng với những ca trực của tôi. Tôi còn nhớ: thỉnh thoảng các bạn tôi đánh thức tôi dậy và bảo: “Người yêu của cậu đến đấy!”. Tôi ngạc nhiên: “Sao các cậu lại bảo cô ấy là người yêu của tớ?” thì các bạn tôi nói: “Cô ấy đến và gọi: “Xa-min! Xa-min!”. Chúng tớ úp hai bàn tay vào nhau đặt một bên má ra hiệu: cậu ấy đang ngủ! Thế là cô ấy bỏ đi”. Có lần tôi gặp Trang đi cùng các cô gái khác ngoài đường. Họ vẫy tôi, nói to: “Trang yêu Xa-min!” rồi cười vui vẻ. Trang xấu hổ đấm thùm thụp lên lưng các bạn gái bằng nắm tay nhỏ bé của mình.

Chẳng cần phải giải thích cũng có thể hiểu được tâm tư của một chàng lính trẻ 19 tuổi đang phục vụ xa Tổ Quốc và xung quanh chẳng có lấy một đồng nghiệp nữ nào. Tôi không thể (và cũng không muốn!) làm ra vẻ như không biết gì về những tín hiệu quý mến phát ra từ phía cô gái Việt Nam. Có một lần tôi đang gác thì thấy Trang đến. Tôi bước lại gần và hỏi: “Bánh mì không?”. Trang nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn vẻ buồn buồn rồi quay người bước đi. Tôi nhận ra là mình đã làm cho Trang tự ái bèn kêu lên: “Một phút!” và chạy vội vào phòng đem ra cuốn an-bum ảnh gia đình và bè bạn của tôi. Trang thoắt vui lên ngay, cũng chạy về phòng đem những ảnh của gia đình mình đến.

Thế là từ hôm đó giữa chúng tôi nảy sinh mối quan hệ thân thiết. Vào những lúc rảnh rỗi chúng tôi “nói chuyện” bằng một mớ những từ tiếng Anh, tiếng Việt xen lẫn với những cử chỉ và điệu bộ. Tiếng Việt rất phức tạp (đã thế lại có nhiều thổ ngữ khác nhau), nhưng nhờ có Trang nhiệt tình uốn nắn và chỉ bảo nên chỉ một thời gian sau tôi đã có thể nói được một số từ đơn giản, thậm chí đôi khi còn hiểu được cả ý nghĩa của câu chuyện giữa người Việt với nhau. Để giấu không cho mọi người xung quanh biết về mối quan hệ của mình, chúng tôi hẹn hò gặp nhau qua anh bạn tên là Hiền – thường là chúng tôi gặp nhau ở chỗ ngôi nhà thờ bỏ hoang cách chỗ chúng tôi đóng quân không xa hoặc cạnh một làng nhỏ có tên là Mỹ Cả nằm bên bờ vịnh. Đôi khi chúng tôi gặp nhau ngay trong ngôi nhà không sử dụng đến ngay trong khu vực đóng quân của bộ phận hậu cần. Vì được phép đi khắp bán đảo Cam Ranh nên tôi thỉnh thoảng lại biến mất khỏi tầm quản lý của các sĩ quan chỉ huy trong một quãng thời gian nào đó – nhưng quãng thời gian êm đẹp đó chỉ kéo dài đến đầu năm 1985.

Những cuộc gặp gỡ của chúng tôi tràn đầy sự dịu dàng và mối quan tâm đến nhau giữa hai bên. Theo truyền thống thì phụ nữ Việt Nam rất quan tâm đến người đàn ông của mình, vì thế lần nào đến chỗ hẹn Trang cũng đem đến cho tôi một món quà nhỏ nào đó – có thể là chai bia “333” hoặc bao thuốc lá “Bông Sen”. Khi đó chúng tôi còn rất trẻ (đều 19 tuổi), vì thế đến bây giờ mối quan hệ trong sáng, chân thành và không chút vụ lợi giữa chúng tôi ngày ấy cứ như là một giấc mơ. Hệt như những đứa bé giấu “kho bí mật” con con của chúng, chúng tôi cũng cố gắng giấu cái thế giới dịu dàng nhỏ bé của chúng tôi khỏi những ánh mắt cảnh giác của các chú sĩ quan chính trị viên (của cả hai bên) vốn có thói quen “nâng quan điểm” luôn lo lắng sợ rằng bọn tư bản nó mà biết được “sự thoái hoá đạo đức” của quân nhân xô-viết thì chết!

Thay đổi nội dung bởi: Nina, 19-12-2009 thời gian gửi bài 23:55 Lý do: Chuyển font chữ ABC thành Unicode
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn linhami cho bài viết trên:
hungmgmi (20-12-2009), kami'sbegum (21-11-2010)