
26-11-2007, 14:50
|
|
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
|
|
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,631
Cảm ơn: 1,404
Được cảm ơn 4,719 lần trong 1,656 bài đăng
|
|
Cuộc chiến Trân châu cảng
Quả cầu lửa đã nhấn chìm chiếc USS Shaw trong cuộc tấn công của quân Nhật
Tháng tư năm 1940, một số máy bay chiến đấu hai tầng cánh "Cá kiếm" đã quá rệu rão của Anh, thành lập một nhiệm vụ với biệt hiệu " những chiếc Túi lưới" để tổ chức một đội hình mỏng manh tấn công vào hạm đội của Ý tại Taranto. Chỉ trong vài phút, lực lường này đã bị thiệt hại đáng kể bởi sự đánh trả của hạm đội Mediterranean của Ý.
Thủy sư đô đốc hải quân Nhật, Isoroku Yamamoto và ban tham mưu của ông ta tiến hành nghiên cứu kế hoạch tấn công vào Taranto, thậm trí còn làm nguyên một mô hình hải cảng này để rà soát một cách tỉ mỉ hơn nữa. Yamamoto cần tìm ra phương hướng – huy động một lực lượng lớn sẽ giao chiến ở một nơi nào đó gần Philippines, hòng thay đổi triệt để cái học thuyết chiếm ưu thế trong chiến tranh đã hằn sâu vào tiềm thức của cả hai bên lực lượng hải quân Nhật và hải quân Đồng minh. Theo các kế hoạch tác chiến khác nhau, cả hai bên cố gắng tạo ra một cuộc giao tranh chủ yếu ở một vùng biển nào đó mà các vũ khí hoặc đại pháo trên tàu chiến của mình đạt được ưu thế để dội thẳng hỏa lực vào hạm đội của đối phương để giành quyền quyết định trận đánh. Kế hoạch này đã được Togo và các sĩ quan của ông ta hoàn thành tại Tsushima, bây giờ được lực lượng hải quân đế quốc Nhật đem ra thực hiện với ý định sẽ làm được điều gì đó trên hạm đội của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.
[img]
Nhưng hai loại vũ khí mới đã được ra đời vào năm 1941, những thứ mà Togo đã không hề nhìn thấy chúng vào năm 1905. Đó là máy bay và tàu ngầm các loại vũ khí này đã thay đổi mọi thứ và chỉ có một vài sĩ quan trong lực lượng hải quân của cả hai bên mới được biết về chúng. Yamamoto đã công nhận tầm quan trọng của phi cơ, nhưng không thèm để ý đến sự "tiện ích" của tàu ngầm. Lực lượng hải quân của ông ta sở hữu số lượng máy bay nhiều hơn bất kỳ một lực nào của Nhật và các phi chiến của ông ta cũng là một lực lượng chiến đấu tinh nhuệ nhất dù ở bất kỳ nơi đâu. Một viên sĩ quan được bổ nhiệm làm chỉ huy Hạm đội không quân Thứ nhất này, mặc dù ông ta viên sĩ quan này không đủ khả năng để đảm đương trách nhiệm, nhưng Chuichi Nagumo vẫn cho thi hành quyết định của ông ta.
Tàu ngầm lại là một vấn đề khác, Nhật Bản đã có loại thủy lôi tốt nhất thế giới, các nước Đồng minh chưa được biết đến loại vũ khí này. Nó như một cây thương dài, tốc độ phóng nhanh hơn, kích thước lớn hơn và có sức công phá mạnh hơn so với bất kỳ vũ khí cùng loại nào của quân Đồng minh, riếng với Mỹ thì các loại vũ khí này của họ đặc biệt rất thiếu sự tin cậy. Đội tàu ngầm của Nhật là những chiếc tàu rất xuất sắc với những thủy thủ đoàn được đào tạo và có tay nghề cao, nhưng chúng được trang bị rất cồng kềnh để nhận nhiệm vụ đánh chìm các tàu chiến chính của đối phương và không được xác định nhiệm vụ trong các cuộc giao chiến với các tàu ngầm khác. Trong khi đó nước Anh, là một quốc đảo cũng như Mỹ đã hiểu rất rõ một chiếc tàu ngầm có thể phá hủy trực tiếp như thế nào. Cả hai quốc gia này rất thấm thía trận đánh chiếc Lusitania của Anh trong WW I
Với sự thiếu hụt về khả năng tác chiến của tàu ngầm. Hải quân đế quốc Nhật đã phát triển thêm các tàu chiến mẹ để đối phó với các trận đánh tàu ngầm. Hàng loạt những chiếc HA thành lập, mỗi chiếc được mang theo hai đoàn thủy thủ đoàn và hai quả thủy lôi, năm chiếc trong số đó sẽ tiến hành phá hủy vòng ngoài mạng lưới tàu ngầm của đối phương để lẻn vào Trân châu cảng và với mục đích đánh đắm bất kỳ mục tiêu nào mà chúng có thể phá hủy.

Chiếc USS Arizona sunk đang bị chìm tại Trân châu cảng. Con tàu bị đánh trúng thân bụng. Các kết cấu và dài chỉ huy bị đánh nghiêng và đổ sập
Hawaii năm 1941 là một địa điểm rất khác biệt so với hầu hết người Mỹ ngày nay thường nghĩ. Nó đã từng là căn cứ xuất phát cho hạm đội Thái bình dương của Mỹ ngay từ hồi tháng mười 1941 và rất nhiều hàng hóa quân dụng để dành trang bị cho một lực lượng khổng lồ chưa được thành lập.
Hạm đội nhổ neo từ vịnh Hiroshima ngày 28/11. Nó phải ẩn mình trong làn mưa bão và mất một tuần để vượt qua Bắc Thái bình dương, 6 giờ sáng hạm đội đã đến cách Oahu 200 hải lý.
Cuộc tấn công bắt đầu vào ngày chủ nhật bởi những người tiến hành cuộc chiến Nhật Bản tin rẳng trong lúc này hải quân Mỹ sẽ phải rút lui do cần phải thực hiện lễ Chúa nhật. Có một cuộc liên hoan được tổ chức vào đêm trước hôm đó và chiến hạm Hoa kỳ (USS) Arizona đã được thiết đãi linh đình trong bữa tiệc này. 4 giờ sáng, hầu như toàn bộ thủy thủ trên chiến hạm đã về giường ngủ, một số ít trong số họ mới biết rằng đa số xạ thủ trên tháp pháo canh số 2 đã tử trận sau một vài giờ quân Nhật nã đạn.

Ba chiếc tàu chiến U.S bị không quân Nhật đánh trúng tại Trân châu cảng ngày 7/12/1941. Từ trái sang: Chiếc USS West Virginia bị thiệt hại nặng nề, chiếc USS Tennessee bị hư hại và chiếc USS Arizona bị chìm
Các trang thiết bị khí tài, hỏa lực của lực quân đội và hải quân Mỹ đã hoàn toàn không được chuẩn bị cho một cuộc tấn công dữ dội mà họ đã phải đón nhận. Với kế hoạch hành động chớp nhoáng của quân Nhật đã làm cho Hawaii không thể ngờ đến. Tướng quân Short và thủy sư đô đốc hải quân E. Kimmel không hề nghĩ rằng cuộc đột kích táo bạo này đã có thể xảy ra. Những chiếc P – 40 của đoàn không quân Short được bố trí đỗ vào các dãy gọn gàng để tránh bị phá hủy, nhưng chúng được tập hợp lại dày đặc cùng với nhau do vậy đây cũng lại là một mục tiêu lý tưởng cho bom oanh tạc. Kimmel cũng lại không nghĩ rằng thủy lôi có thể hoạt động được trong các vùng nước cạn của Trân châu cảng. Trên thực tế trong khi xảy ra chiến sự, các phi cơ của hải quân Mỹ đã công kích rất thành công, một sĩ quan đã nhận xét rằng; Với một luồng nhỏ, toàn bộ hải cảng sẽ bị ách tắc nếu như chỉ có một chiếc tàu chiến bị đánh chìm phía trong cảng.
Thực tế, cuộc đột kích vào Trân châu cảng đã được dự báo từ trước. Một điệp viên của Nga – Richard Sorge tại Tokyo đã thông báo cho Stalin rằng; cuộc đột kích đã được chuẩn bị thực hiện. Cơ quan tình báo của Mỹ cũng đã có dự báo; Trân châu cảng có thể sẽ là một mục tiêu tấn công, Nhưng các nguồn cảnh báo lặp lại chiến tranh đã không hề nhắc đến hải cảng này. Trong khi đó, USS Ward đã đánh chìm một chiếc tàu ngầm Nhật bên ngoài hải cảng lúc 4: 55' AM. Một trạm rada của Anh đã bắt được tín hiệu của máy bay Nhật lúc 7AM, nhưng cũng không hề phát đi một tín hiệu cảnh báo nào.
Cờ lệnh của Mỹ đã được kéo lên trên khắp hạm đội lúc 7:45 AM. Vào lúc 8 AM, 359 máy bay Nhật trong hai đợt xuất kích từ các hướng của chúng đã tấn công vào Trân châu cảng. Lúc 8:15 AM, tháp pháo canh số 2 của chiếc USS Arizona bị đánh trúng bởi một quả đạn pháo hải quân cải tiến thả xuống từ một chiếc oanh tạc cơ của Nhật. Kho vũ khí con tàu bị nổ tung và nó bị thổi bùng lên, chiếc cầu tàu bị gãy vụn, cột cờ ở phía trái mũi tàu bị văng vào trong. Chiếc USS Arizona "cơn mưa lính thủy" gần như 1200 thủy thủ trên tàu bị tử chiến.

Trân châu cảng, Hawaii. Một chiếc tàu cứu hộ nhỏ đang giải cứu cho một thủy thủ từ chiếc USS West Virginia trọng tải 31,800 tấn đang bị bốc cháy (cận ảnh). Khói cuốn ra từ phía giữa thân tàu nơi mà đã bị thiệt hại nặng nề nhất.
Trong khi chiếc Arizona đã vĩnh viễn chìm sau dưới bùn trong hải cảng thì chiếc USS West Virginia cũng bị bốn quả thủy lôi nện trúng, chiếc USS Oglala bị lật úp và cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Khi đó những cơn mưa bom và thủy lôi rơi xuống trên khắp Trân châu cảng và trạm hàng không đảo Ford. Trạm hàng không quân đội Kehnoe bị băm vụn ra từng mảnh cách đó không xa.
Vào lúc 8:45 chiếc USS Nevada, được chỉ huy bởi một sĩ quan cấp dưới, đã mở tốc lực chạy ra đại dương để thu hút bớt sự tập trung của quân Nhật tại cảng hòng thay đổi phần nào hướng công kích của chúng. Nó đã hút hàng chục oanh tạc cơ và máy bay chiến đấu của Nhật chuyển hướng tấn công về phía mình và cũng bị trúng đòn hàng loạt. Sau đó chiếc USS Nevada cũng bị chìm dần và viên chỉ huy đã đưa nó "an nghỉ" vào nơi gần bờ để tránh bị chìm vào luồng cảng.
Lúc 9:30, Đợt công kích tiếp theo lại bắt đầu và cuộc phá hủy hạm đội Mỹ ở mức độ cao hơn. Hầu như toàn bộ 29 chiếc phi cơ Nhật đều nhả đạn xuống hải cảng trong đợt công kích thứ hai này. Chúng thậm chí còn phá hủy nặng nề các tàu chiến và máy bay của quân đội Mỹ. Chỉ có bốn hoặc năm chiếc máy bay US còn lại ở trên cao và rất nhiều những chiếc P-26 và P-35 bị phá hủy ngay bên dưới. 10:30 kẻ tấn công cuối cùng mới rút đi. Cuộc thu dọn chiến trường được bắt đầu ngay khi đó và đến tận năm 1944 mới kết thúc. Nhưng những vết thương tâm lý của nước Mỹ vẫn còn lưu mãi đến ngày nay.

Trân châu cảng ngày nay, trên hình là chiếc USS Missouri và các vị trí "nhang khói" cho những chiếc USS đã bị đánh chìm xưa kia tại đây
http://worldwar2database.com
|