View Single Post
  #3  
Cũ 12-01-2008, 20:57
Geobic's Avatar
Geobic Geobic is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,285
Cảm ơn: 2,238
Được cảm ơn 4,930 lần trong 1,126 bài đăng
Default

Geo rất vui khi được đọc thêm bản dịch bài thơ “Danh vọng, vinh quang bao giá trị” do Haiyen dịch. Đây là bài thơ hay, khá nổi tiếng của A. Blok, được dịch ra nhiều thứ tiếng ngoài nước Nga. Nhân đây, xin post lên 2 bản dịch bài thơ trên của các dịch giả khác để chúng ta cùng thưởng thức. Bản đầu do nhà thơ Tế Hanh dịch, không rõ ông dịch năm nào, nhưng bản Geo có trong tay ghi năm 1983. Hiện nhà thơ Tế Hanh đang chìm trong giấc hôn mê sâu, đã nhiều năm. Có thể nói, ông là đại diện cuối cùng còn lại của những tác gia thi ca VN sáng giá một thời: Hàn Mặc Tử, Nguyễn Bính, Xuân Diệu, Chế Lan Viên, Huy Cận, Tố Hữu, Tế Hanh. Sinh thời, các nhà thơ Huy Cận, Xuân Diệu, Tố Hữu từng vào bệnh viện thăm ông. Nhưng giờ chỉ mình ông còn lại. Đưa lại bản dịch này Geo muốn chúng ta một lần nữa cảm nhận hồn thơ ông qua bản dịch không phải từ tiếng Nga (chắc là bản Pháp văn). Bản sau của nhà thơ Hồng Thanh Quang, hiện đang tung hoành sung sức...

* * *

Danh vọng, vinh quang bao giá trị
Ta đều quên đi trong cuộc đời
Khi mặt em trong cái khung giản dị
Trên bàn ta như một tấm gương soi

Nhưng đến lúc em ra đi mãi mãi
Ta ném trong đêm chiếc nhẫn hứa hôn
Ta không muốn nghĩ đến hình em nữa
Một người kia xứng đáng với em hơn

Ngày tháng quay cuồng trong vòng hung ác
Ta đắm mình trong cốc rượu truy hoan
Trước bàn thờ ta cầu em trở lại
Ta giơ tay kêu gọi tuổi thanh xuân

Nhưng vô ích, em đi không trở lại
Mặc ta cầu xin em chẳng đáp lời gì
Vận chiếc áo choàng xanh em lặng lẽ
Trong đêm sương em lủi thủi ra đi

Ở nơi nào, nơi nào lý tưởng
Em gửi vào kiêu hãnh của em?
Trong giấc chiêm bao ta thấy mãi
Chiếc áo xanh chìm trong sương đêm

Thế là hết yêu thương – Ta không cần danh vọng
Tuổi trẻ đã qua, hết ý nghĩa cuộc đời
Và đến lúc để không còn hình bóng
Ta cất cái khung có tấm ảnh em cười.

(Tế Hanh dịch)

* * *

Trên trái đất khổ đau, anh quên lãng
Mọi chiến công, ảo ảnh, hư danh,
Khi gương mặt em dịu dàng, thân thiết
Từ khung ảnh trên bàn đau đáu nhìn anh.

Nhưng em đã bỏ nhà đi biệt xứ.
Nhẫn cưới anh đành vứt vào đêm,
Em trao lòng cho ai người xa lạ,
Trong anh phai dần vóc dáng thân quen.

Thời gian cứ ngày nối ngay cuồng chạy…
Dục vọng, rượu chè xé nát đời anh.
Anh nhớ lại hình bóng em ngày cưới
Và gọi em hoài như gọi tuổi thanh xuân.

Anh gọi em nhưng em nào nghe thấu,
Anh khẩn cầu nhưng em có hay đâu.
Khoác tấm áo xanh buồn rầu tê tái,
Em bỏ nhà đi với đêm thâu.

Anh không hiểu nơi đâu em cảm thấy
Kiêu hãnh lòng được nâng đỡ, vuốt ve.
Anh mơ mãi gặp áo xanh thuở ấy
Đã đêm nào cuốn em ra đi.

Giờ hết thèm vinh quang, tình ái,
Mọi sự qua, đời cạn những ngày xanh.
Khung ảnh trên bàn với gương mặt đẹp
Bị vứt rồi cũng chính bởi tay anh…

(Hồng Thanh Quang dịch)

Sau đây, hưởng ứng sự khơi lại Blok của Haiyen, Geo gửi bạn yêu Blok hai bài thơ của Blok viết khi chủ nghĩa tượng trưng ở Nga còn chưa rơi vào cực đoan. Biểu hiện của nó là những hình tượng “giấc mơ hồng”, “đĩa trăng đỏ”... Giai đoạn cuối của Blok, nhất là trong và sau CM 1917, trong bài “Mười hai” của ông, màu đỏ, hồng ban đầu đã bị thay bằng hai màu đen, trắng. Với Geo, Blok là tác giả rất khó dịch, nên đây chỉ là cố gắng của người cố vươn tới điều không thể với tới...

ЛЕТНИЙ ВЕЧЕР

Последние лучи заката
Лежат на поле сжатой ржи.
Дремотой розовой объята
Трава некошеной межи.

Ни ветерка, ни крика птицы,
Над рощей - красный диск луны,
И замирает песня жницы
Среди вечерней тишины.

Забудь заботы и печали,
Умчись без цели на коне
В туман и в луговые дали,
Навстречу ночи и луне!

13 декабря 1898


CHIỀU HÈ

Hoàng hôn tia nắng muộn
Trải đồng mạch ken dày
Vạt cỏ bờ chưa cắt
Thiếp giấc mơ hồng say

Không gió, không tiếng chim,
Trên rừng - đĩa trăng đỏ,
Bài ca thợ gặt ngưng
Trong màn chiều yên ả.

Bao buồn lo, hãy quên!
Lên ngựa phi nước đại
Tới gặp trăng và đêm
Miền cỏ sương xa ngái.

13-12-1898


РАССВЕТ

Я встал и трижды поднял руки.
Ко мне по воздуху неслись
Зари торжественные звуки,
Багрянцем одевая высь.

Казалось, женщина вставала,
Молилась, отходя во храм,
И розовой рукой бросала
Зерно послушным голубям.

Они белели где-то выше,
Белея, вытянулись в нить
И скоро пасмурные крыши
Крылами стали золотить.

Над позолотой их заемной,
Высоко стоя на окне,
Я вдруг увидел шар огромный,
Плывущий в красной тишине.

18 ноября 1903


BÌNH MINH

Tôi thức dậy, vươn tay ba lần.
Từ không trung bao la vọng đến
Những âm thanh trang trọng của rạng đông,
Đỉnh cao vút choàng một màu đỏ thắm

Tưởng như người đàn bà tỉnh giấc
Vừa bước khỏi thánh đường vừa nguyện cầu,
Từ cánh tay màu hồng nàng rắc
Vụn bánh mì cho lũ chim câu.

Từ trên cao chúng hiện thành đám trắng,
Trắng tinh khôi, kết một vệt dài,
Và nhanh chóng những mái nhà u ám
Trở thành những chiếc cánh vàng tươi.

Tôi đứng đây, cao trên cửa sổ,
Trên lớp mạ vàng vay mượn đó,
Chợt thấy một quả cầu khổng lồ
Đang bơi trong tĩnh lặng màu đỏ.

18-11-1903
__________________
Sông núi đẹp đâu cũng là Tổ Quốc

Thay đổi nội dung bởi: Geobic, 13-01-2008 thời gian gửi bài 08:52
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn Geobic cho bài viết trên:
@@@ (28-04-2008), cây sồi (16-07-2010), hongducanh (12-01-2008), Lệ Hằng (29-12-2011), thaitamhien (28-04-2008), Thanhxuan1974 (12-01-2008)