Vẫn tiếp tục nhe răng, quan tổng trấn quay sang nhìn kẻ bị bắt, rồi nhìn lên vầng thái dương không ngừng vượt lên cao ở phía trên những bức tượng hình ngựa chiến của trường đua ngựa nằm dưới xa phía tay phải; và trong một cơn đau nhói ngài chợt nghĩ rằng, cách giải quyết đơn giản nhất bây giờ là đuổi cái tên kẻ cướp lạ lùng này khỏi ban công mà chỉ cần nói hai từ: “Treo cổ”. Ðuổi cả đoàn vệ tống đi, rồi rời hàng một lộ thiên vào hậu cung, ra lệnh che kín phòng, buông người xuống giường, đòi một cốc nước lạnh, bằng giọng rền rĩ gọi con chó Banga, than thở với nó về chứng hemikrania. Và ý nghĩ về chén thuốc độc bỗng thoáng vụt qua đầy quyến rũ trong chiếc đầu bệnh tật của quan tổng trấn.
Ngài ngồi nhìn kẻ bị bắt bằng đôi mắt mờ đục và im lặng một lúc lâu, khổ sở cố nhớ xem cái con người kia với bộ mặt bị roi đòn méo mó đứng dưới ánh mặt trời Iersalaim buổi sớm nắng gắt [18] để làm gì, và ngài còn cần phải hỏi thêm những câu hỏi không cần thiết cho ai nào nữa.
„Levi Matvei à?„ người bệnh hỏi bằng giọng khàn khàn và nhắm mắt lại.
„Vâng, Levi Matvei“, giọng nói lanh lảnh vẳng đến tai Pilat như hành hạ ngài.
„Dù sao thì nhà ngươi cũng đã nói gì về ngôi đền với đám đông ngoài chợ?”
Giọng nói của người trả lời hình như cứ xoáy vào thái dương Pilat, khiến ngài đau đớn đến không thể tả nổi; và giọng nói đó lại cất lên:
„Thưa ighemon, tôi nói rằng ngôi đền của lòng tin cũ sẽ sụp đổ, và ngôi đền mới của chân lý sẽ được dựng lên. Tôi nói như vậy để cho dễ hiểu hơn.”
„Này, kẻ lang thang, tại sao nhà ngươi lại gây rối loạn trong dân chúng ở ngoài chợ bằng những lời lẽ về cái chân lý mà chính nhà ngươi chẳng hề có tí ý niệm nào? Chân lý là cái gì [19] ?»
Nói xong, quan tổng trấn nghĩ thầm: “Ôi, hỡi các vị thần linh! Ta hỏi hắn về những chuyện hoàn toàn không cần thiết ở trên tòa án... Lý trí của mình không còn nghe theo mình nữa...”. Và ngài lại thoáng nghĩ đến chiếc chén với chất lỏng màu đen. “Thuốc độc, thuốc độc cho ta...”.
Và ngài lại nghe thấy giọng nói:
„Chân lý trước hết là ở chỗ hiện giờ ngài đang đau đầu, và đầu của ngài đau đến nỗi ngài đang hèn nhát nghĩ đến cái chết. Ngài không chỉ không đủ sức nói với tôi, mà thậm chí chỉ nhìn thôi ngài cũng cảm thấy khó khăn. Và bây giờ tôi vô tình trở thành đao phủ đối với ngài, điều đó làm tôi khổ sở. Ngài không thể nghĩ về một cái gì khác mà chỉ mơ ước một điều: gọi con chó của ngài đến, nó có lẽ là sinh vật duy nhất mà ngài quyến luyến gắn bó. Nhưng những đau đớn của ngài giờ đây rồi sẽ hết, đầu ngài sẽ đỡ.»
Tên thư ký trố mắt nhìn kẻ bị bắt và không chép hết lời.
Pilat ngước đôi mắt lộ vẻ đau đớn lên nhìn người bị bắt và nhận thấy mặt trời đã lên khá cao phía trên trường đua ngựa, nắng đã chiếu rọi vào dãy cột tròn và đang bò dần đến bên đôi dép đã cũ mòn của Iesua, còn anh ta đang tìm cách đứng tránh ra khỏi các tia nắng.
Quan tổng trấn chợt rời ghế bành đứng dậy, hai tay ôm lấy đầu, trên khuôn mặt da vàng tái cạo nhẵn của ngài hiện ra vẻ kinh hoàng. Nhưng ngài lập tức dùng ý chí của mình chế ngự nỗi sợ hãi và lại buông người xuống ghế bành.
Trong lúc đó người bị bắt vẫn tiếp tục nói, nhưng tên thư ký không ghi chép gì thêm, mà chỉ vươn dài cổ ra như một con ngỗng, cố không bỏ sót một lời nào.
„Thế đấy, tất cả đã qua rồi“, người bị bắt nói, nhìn Pilat với vẻ đầy thiện ý, «và tôi rất vui mừng với điều đó. Tôi muốn khuyên ngài, thưa ighêmôn, là ngài hãy tạm rời cung điện một thời gian và đi dạo ở một nơi nào đó, cho dù là ở núi Eleon [20] . Cơn giông sẽ bắt đầu“, người bị bắt quay đi nhìn lên mặt trời, «muộn hơn, vào buổi chiều. Cuộc đi dạo sẽ rất có lợi cho ngài, và tôi sẵn sàng đi theo ngài. Trong đầu tôi vừa nảy ra một vài suy nghĩ mới mà tôi cho rằng sẽ làm ngài quan tâm, tôi sẵn sàng chia xẻ cùng ngài, hơn nữa ngài đã gây cho tôi ấn tượng là một con người rất thông minh.»
Tên thư ký tái nhợt người kinh hoàng, đánh rơi cuộn giấy xuống sàn.
„Tai họa là ở chỗ“, không bị ai ngắt lời, kẻ bị trói vẫn tiếp tục nói, «ngài là người quá cô độc và đã hoàn toàn mất hết lòng tin vào mọi người. Mà lẽ ra, chắc ngài cũng đồng ý, là không nên dồn toàn bộ sự quyến luyến vào một con chó. Cuộc sống của ngài quá đạm bạc, thưa ighemon“, nói đến đây người bị bắt tự cho phép nở một nụ cười mỉm.
Tên thư ký lúc này chỉ nghĩ mỗi một điều, là có nên tin ở tai mình nữa hay không. Có lẽ buộc phải tin. Và gã cố hình dung ra cơn giận dữ của quan tổng trấn tính nóng như lửa sẽ bùng ra dưới hình thức đáng sợ nào khi nghe những lời táo tợn chưa từng thấy như vậy của kẻ bị bắt. Nhưng điều này thì tên thư ký không thể hình dung nổi, mặc dù gã đã biết khá rõ quan tổng trấn.
Vừa lúc đó vang lên giọng khàn khàn đứt quãng của quan tổng trấn, ngài nói bằng tiếng Latinh:
„Cởi trói cho hắn.»
Một trong số những tên lính vệ tống thúc cán giáo xuống đất, trao nó cho tên đứng bên cạnh, bước đến cởi sợi dây thừng trên tay kẻ bị bắt. Tên thư ký nhặt tấm giấy lên, quyết định bây giờ sẽ chưa ghi chép gì và không tỏ vẻ ngạc nhiên trước bất cứ chuyện gì xảy ra.
„Hãy nói thực đi“, Pilat hỏi khẽ bằng tiếng Hy Lạp, «nhà ngươi là một thầy thuốc đại tài phải không?»
„Không, thưa quan tổng trấn, tôi không phải là thầy thuốc“, người bị bắt đáp, khoan khoái xoa bóp những ngón tay bị trói chặt sưng bầm lên.
Ðột ngột, Pilat trừng mắt nhìn xoáy vào mặt người bị bắt, trong ánh nhìn giờ đây không còn vẻ đờ đẫn nữa, mà đã xuất hiện những tia lửa quen thuộc với tất cả mọi người.
„Ta chưa hỏi nhà ngươi“, Pilat nói, «có thể nhà ngươi biết cả tiếng Latinh nữa?»
„Vâng, tôi có biết“, người bị bắt đáp.
Một màu hồng hiện ra trên đôi má vàng nhạt của Pilat, và ngài hỏi bằng tiếng Latinh:
„Làm sao nhà ngươi biết là ta muốn gọi chó?»
„Ðiều đó rất đơn giản“, người bị bắt đáp bằng tiếng Latinh, “ngài đưa tay trong không khí“, người bị bắt lặp lại cử động của Pilat. „dường như vuốt ve, và môi ngài... »
„Ðúng thế“, Pilat nói.
Cả hai đều im lặng một lúc lâu. Rồi Pilat hỏi bằng tiếng Hy Lạp:
„Nhưng ngươi là thầy thuốc chứ [21] ?»
„Không, không“, người bị bắt vội vàng đáp, «xin ngài hãy tin tôi, tôi không phải là thầy thuốc.»
„Thôi được. Nếu nhà ngươi muốn giữ bí mật điều đó thì cứ giữ. Ðiều đó không liên quan trực tiếp đến công việc. Vậy là nhà ngươi khẳng định rằng nhà ngươi không xúi giục phá... hay là đốt, hay là bằng một cách nào đó hủy diệt Ðền Thờ, phải không?»
„Thưa ighemon, tôi xin nhắc lại là tôi không hề xúi giục ai làm những việc như vậy cả. Chẳng lẽ tôi lại trông giống như một thằng ngốc sao?»
„Ồ không, nhà ngươi không giống một thằng ngốc“, quan tổng trấn đáp khẽ và nhếch mép tạo thành một nụ cười đáng sợ, «thế thì nhà ngươi hãy thề là không có điều đó đi.»
„Ngài muốn tôi lấy gì ra mà thề ạ?„ người bị bắt vừa được cởi trói linh hoạt hẳn lên, hỏi.
„Hừ, thì cứ lấy cuộc đời của nhà ngươi ra mà thề“, quan tổng trấn đáp, «nhà ngươi lấy nó mà thề là đúng lúc đấy, vì bây giờ nó đang treo trên sợi tóc, hãy nhớ lấy điều đó!»
„Thưa ighemon, ngài không nghĩ là ngài treo nó lên đấy chứ?„ người bị bắt hỏi. „Nếu ngài nghĩ thế thì ngài rất lầm đấy ạ.»
Pilat rùng mình và nói qua kẽ răng:
„Ta có thể cắt đứt sợi tóc đó.»
„Và cả điều đó ngài cũng lầm“, người bị bắt mỉm cười rạng rỡ, lấy bàn tay che nắng, đáp lại, «ngài hãy công nhận rằng, có lẽ chỉ người nào treo nó lên thì mới có thể cắt đứt được nó mà thôi.»
„Thế, thế đấy“, Pilat mỉm cười nói“, bây giờ ta không nghi ngờ rằng bọn vô công rồi nghề ở Iersalaim đã đi theo ngươi sát gót. Ta không biết ai treo lưỡi [22] của nhà ngươi lên, nhưng treo khá đấy. Nhân thể, hãy nói ta nghe, có đúng là nhà ngươi đã cưỡi lừa đi vào thành Iersalaim qua cổng Suz [23] cùng với một đám dân đen hò hét chào mừng ngươi như một vị tiên tri không?„ nói đến đây quan tổng trấn chỉ vào cuộn giấy da cừu.
Người bị bắt ngơ ngác nhìn quan tổng trấn:
„Thưa ighemon, tôi không có con lừa nào cả“, anh ta đáp. „Ðúng là tôi vào Iersalaim qua cổng Suz nhưng đi bộ với một mình Levi Matvei thôi, và không ai kêu hét gì với tôi cả, vì lúc đó ở Iersalaim chưa có ai biết tôi.»
„Thế nhà ngươi có biết“, Pilat hỏi tiếp, mắt vẫn không rời người bị bắt, «những tên sau đây không: một tên là Dismas, một tên khác là Hestas, còn tên thứ ba là Var-ravvan?»
„Tôi không hề biết những con người nhân từ này“, kẻ bị bắt đáp.
„Thật chứ?»
„Thật ạ!
„Còn bây giờ nhà ngươi hãy nói nghe, có phải bao giờ nhà ngươi cũng nói “những con người nhân từ” không?
Tất cả mọi người nhà ngươi đều gọi như thế sao?»
„Tất cả“, kẻ bị bắt đáp, «những người ác không có ở trên đời.»
„Lần đầu tiên ta được nghe nói về điều đó đấy“, Pilat cười khẩy, nói, «nhưng, cũng có thể, ta biết đời còn quá ít! Có thể không phải ghi chép“, quan tổng trấn quay sang nói với tên thư ký, mặc dù gã này đã từ lâu không ghi chép lấy một lời nào, rồi ngài tiếp tục nói với người bị bắt: „Nhà ngươi đã đọc được điều đó trong một cuốn sách Hy Lạp nào à?»
„Không, tôi tự mình nghiệm ra điều đó.»
„Và nhà ngươi truyền giảng điều đó?»
„Vâng.»
„Thế nhưng, chẳng hạn tên kenturion Mark, người ta gọi hắn là Crưsoboi, cũng là người nhân từ à?»
„Vâng“, kẻ bị bắt đáp, «tuy nhiên, anh ta là một người bất hạnh. Từ khi anh ta bị những con người nhân từ làm cho tàn tật, anh ta trở nên dữ tợn và tàn nhẫn. Không biết ai đã làm tàn tật anh ta như vậy?»
„Ta sẵn lòng cho ngươi biết điều đó“, Pilat trả lời, «bởi vì chính ta đã chứng kiến việc ấy. Những người nhân từ xông vào hắn ta như một bầy chó săn xông vào con gấu. Bọn German bâu vào cổ, vào tay, vào chân hắn. Manipulus bộ binh bị rơi vào vòng vây và nếu như không có turma kỵ binh [24] do ta chỉ huy đánh thọc sườn vào, thì nhà ngươi, triết gia ạ, không có dịp để nói chuyện với Crưsoboi đâu. Ðó là trong trận Idistaviso [25] , ở thung lũng Trinh Nữ.»
„Nếu như tôi được nói chuyện với anh ta“, người bị bắt bỗng nói một cách mơ mộng, “thì tôi tin rằng anh ta sẽ thay đổi nhiều.»
„Ta cho rằng“, Pilat nói, “quan legat [26] của legio sẽ chẳng lấy gì làm vui mừng, nếu như nhà ngươi nghĩ đến việc nói chuyện với các sĩ quan hoặc binh lính của ông ta. Nhưng thật may là điều đó sẽ không xảy ra, và người đầu tiên lo cho việc ấy sẽ là ta.»
Vừa đúng lúc đó có một con chim én bay vụt vào dãy cột tròn của hàng hiên, lượn vòng dưới mái trần mạ vàng, sà xuống thấp đến nỗi đầu cánh nhọn suýt nữa quệt vào mặt của pho tượng đồng ở hốc khám trong tường, rồi mất hút sau đỉnh cột. Có thể, nó dự định sẽ làm tổ ở trên đó.
Vào khoảnh khắc con én bay, trong mái đầu giờ trở nên nhẹ nhõm và sáng sủa của quan tổng trấn đã kịp hình thành một quyết định. Nó như sau: ighemon đã xem xét vụ án nhà triết học đi chu du đây đó Iesua có biệt hiệu Ha-Notxri, và không tìm ra cấu thành tội phạm trong đó. Chẳng hạn, không thấy một mối liên hệ nhỏ nào giữa các hành động của Iesua và những vụ lộn xộn xảy ra ở Iersalaim cách đây không lâu. Nhà triết học lang thang là một người bị bệnh tâm thần. Vì vậy, quan tổng trấn không chuẩn y bản án tử hình Ha-Notxri do Hội đồng thượng thẩm của Giudea đệ trình lên. Nhưng xét thấy những câu nói điên dại không tưởng của Ha-Notxri có thể gây nên những xáo động ở Iersalaim, quan tổng trấn trục xuất Iesua ra khỏi Iersalaim và quản thúc tại Kesana St'ratonova [27] ở Ðịa Trung Hải, tức là chính ở nơi có dinh của quan tổng trấn.
Chỉ còn lại việc đọc cho tên thư ký ghi quyết định đó.
Con én vẫy cánh ngay sát trên đầu ighemon, rồi nó bay vụt ra đài phun nước và biến mất ngoài trời.
Quan tổng trấn ngước mắt lên nhìn người tù và thấy một cột bụi cháy đỏ cạnh anh ta.
„Ðã hết chưa?„ Pilat hỏi tên thư ký.
„Thưa, rất đáng tiếc là chưa ạ“, tên thư ký đột ngột đáp và trao cho Pilat một cuộn giấy cừu khác.
„Còn cái gì ở đấy nữa?„ Pilat hỏi và cau mày lại.
Ðọc xong mẩu giấy da cừu, nét mặt ngài càng thay đổi. Không biết có phải vì máu đen dồn lên cổ và mặt, hay có chuyện gì khác xảy ra, chỉ thấy da mặt ngài đã mất đi màu vàng tái, chuyển sang màu tím thẫm, còn đôi mắt như trũng sâu xuống.
Có lẽ vẫn là do máu, nó lại dồn lên thái dương và đập giần giật ở đó, nhưng có chuyện gì đấy đã xảy ra với đôi mắt của quan tổng trấn. Ngài có cảm tưởng như đầu của người bị bắt đã trôi tuột đi đâu mất, thay vào đó xuất hiện một cái đầu khác. Trên chiếc đầu hói này là vành mũ miện bằng vàng, răng thưa; trên trán có một nốt loét tròn ăn sâu vào da bôi thuốc cao; chiếc miệng móm không còn răng với vành môi dưới trễ xuống một cách đỏng đảnh. Pilat cảm thấy đã biến đi đâu mất những chiếc cột tròn màu hồng của ban công, những mái nhà của thành phố Iersalaim ở phía dưới xa sau khu vườn, và tất cả chung quanh chìm ngập trong màu xanh rậm rì của những khu vườn Kápreia. Và bên tai nghe vẳng lên một cái gì đó kỳ lạ, dường như từ một nơi nào rất xa vọng lại tiếng kèn đồng không to lắm nhưng đầy đe dọa và một giọng mũi ngạo mạn kéo dài những từ: “Luật trừng trị tội phạm thượng...”.
Trong đầu vụt lướt qua những ý nghĩ ngắn ngủi, rời rạc và khác thường: “Hắn ta chết rồi!” rồi tiếp đó: “Tất cả chết rồi...” và cùng với chúng là một ý nghĩ kỳ quái nào đó về sự bất tử nhất thiết cần phải xảy ra „với ai?„ nhưng không hiểu sao sự bất tử đó lại gợi nên một nỗi buồn không thể chịu đựng nổi.
Pilat tập trung ý chí, xua đuổi ảo giác, bắt ánh mắt nhìn trở lại ban công, và trước mặt ngài lại hiện ra đôi mắt của người bị bắt.
„Này Ha-Notxri, nghe đây“, quan tổng trấn cất tiếng, nhìn chằm chằm vào Iesua một cách lạnh lùng; vẻ mặt ngài đằng đằng sát khí, nhưng đôi mắt lại bồn chồn lo âu, «nhà ngươi có bao giờ nói về đức Hoàng Ðế [28] vĩ đại không? Trả lời đi? Có nói không?... Hay là... không... nói?„ Pilat kéo dài từ “không”, hơi dài hơn so với mức cần thiết ở trên phiên tòa xét xử, và trong ánh mắt gửi cho Iesua, dường như ngài muốn gợi lên trong đầu người bị bắt một ý nghĩ nào đó.
„Nói sự thật bao giờ cũng nhẹ nhõm và dễ chịu“, người bị bắt nhận xét.
„Ta không cần biết“, Pilat đáp lại bằng giọng dữ tợn cố nén lại, «là nhà ngươi dễ chịu hay không dễ chịu khi nói sự thật. Nhưng nhà ngươi buộc phải nói sự thật đó ra. Tuy nhiên khi nói hãy cân nhắc từng từ, nếu như nhà ngươi không muốn một cái chết không những không tránh khỏi mà còn đau đớn.»
Không ai biết có chuyện gì đã xảy ra với quan tổng trấn xứ Giudea, nhưng ngài cho phép mình giơ bàn tay lên làm như để che nắng, và từ phía sau bàn tay đó, như sau chiếc mộc chắn, ngài gửi cho người bị bắt một cái nhìn đầy hàm ý.
„Thế nào“, ngài nói, «trả lời đi, nhà ngươi có biết một tên Giuda nào đó ở Kiriaph [29] , và nhà ngươi đã nói gì với hắn, nếu như là có nói về đức Hoàng Ðế La Mã?»
„Sự thể như sau“, người kia bắt đầu kể một cách thích thú, «chiều ngày hôm kia, ở cạnh Ðền Thờ, tôi làm quen với một người tự xưng là Giuda quê ở thành phố Kiriaph. Anh ta mời tôi về nhà ở Hạ Thành [30] và giữ tôi lại thết cơm...»
„Một người nhân từ?„ Pilat hỏi, và một tia lửa quỷ quái lóe lên trong cặp mắt của ngài.
„Một người rất nhân từ và ham hiểu biết.„ người bị bắt khẳng định. „Anh ta tỏ ra hết sức quan tâm tới những suy nghĩ của tôi, đón tiếp tôi rất chu đáo...»
„Rồi thắp đèn lên [31] ...„ Pilat nói qua kẽ răng theo giọng của người bị bắt, đồng thời đôi mắt của ngài ánh lên lấp lánh.
„Vâng, đúng thế“, hơi ngạc nhiên trước việc quan tổng trấn đã biết điều đó, Iesua nói tiếp, «và đề nghị tôi nói ra những ý kiến về chính quyền nhà nước. Anh ta hết sức quan tâm đến vấn đề đó.»
„Thế nhà ngươi đã nói những gì?„ Pilat hỏi, hay là nhà ngươi sẽ trả lời rằng nhà ngươi đã quên mất mình đã nói những gì?„ nhưng trong giọng nói của Pilat đã cảm thấy vẻ thất vọng.
„Trong số những chuyện khác, tôi có nói rằng“, người bị bắt kể, «bất kể thứ quyền lực nào cũng là bạo lực đối với con người, và sẽ đến một lúc sẽ không còn quyền lực của các hoàng đế lẫn bất kỳ thứ quyền lực nào khác. Con người sẽ đến được vương quốc của sự thật và công lý, nơi nói chung sẽ không cần một quyền lực nào cả.»
„Tiếp đó?...»
„Tiếp đó không có gì cả“, người bị bắt nói, «vừa lúc đấy mọi người chạy vào, bắt trói tôi và dẫn vào ngục.»
Tên thư ký cố không bỏ sót một lời nào, ghi nhanh lên tấm giấy da cừu.
„Trên thế giới đã, đang và sẽ không bao giờ có một quyền lực nào vĩ đại và tuyệt vời đối với mọi người hơn là quyền lực của Hoàng Ðế Tiberi!„ giọng nói ốm yếu và đứt quãng của Pilat run lên.
Quan tổng trấn, không hiểu sao, với vẻ căm thù liếc nhìn tên thư ký và đội vệ tống.
„Và nhà ngươi, tên tội phạm điên rồ, không có quyền bàn luận về điều đó!„ Pilat quát lên. „Ðưa đội vệ tống ra khỏi ban công!„ Rồi quay lại phía tên thư ký, nói tiếp: „Ðể ta lại một mình với tên bị bắt này, đây là việc quốc gia đại sự.»
Ðội vệ tống nhấc những ngọn giáo lên, gõ những đôi giày bịt sắt, rời ban công bước xuống vườn; theo sau đội vệ tống là tên thư ký.
Trong một lúc lâu, sự im lặng trên ban công chỉ bị tiếng nước reo trong đài phun nước phá vỡ. Pilat nhìn thấy nước trào lên phía trên vòi phun thành hình một chiếc đĩa, mép của chiếc đĩa gãy vụn ra biến thành vô vàn dòng nước nhỏ.
Người bị bắt lên tiếng trước:
„Tôi thấy vì những điều tôi nói với chàng thanh niên quê ở Kiriaph này mà đã xảy ra một tai họa nào đó. Tôi linh cảm là, thưa ighemon, anh ta sẽ gặp một bất hạnh lớn, và tôi rất thương anh ta.»
„Ta nghĩ“, quan tổng trấn cười khẩy một cách lạ lùng, nói, «rằng trên đời còn có những kẻ đáng để nhà ngươi thương nhiều hơn là cái gã Giuda quê ở Kiriaph kia, và có những kẻ sẽ còn bất hạnh hơn hắn nhiều! Vậy thì, Mark Crưsoboi, một tên đao phủ lạnh lùng và trung thành, những người, mà như ta thấy“, quan tổng trấn chỉ vào khuôn mặt đầy thương tích của Iesua, «đã đánh nhà ngươi vì những lời thuyết giáo của ngươi, những tên cướp Dismas và Hestas cùng với đồng đảng đã giết chết bốn tên lính, và cuối cùng là tên phản bội Giuda bẩn thỉu, tất cả bọn chúng đều là những người nhân từ sao?»
„Vâng“, người bị bắt đáp.
„Và thời của vương quốc chân lý sẽ đến?»
„Vâng sẽ đến, thưa ighemon“, Iesua tin tưởng đáp lời.
Nó sẽ không bao giờ đến cả!„ Pilat bỗng gầm lên bằng một giọng đáng sợ làm Iesua bất giác lùi lại, như nhiều năm trước đây trong thung lũng Trinh Nữ Pilat đã gầm lên với các kỵ sĩ của mình: “Chém hết chúng đi! Chém sạch! Tên khổng lồ Crưsoboi đã bị vây rồi!” Và bằng cái giọng đã khản đặc vì phải thường xuyên hô mệnh lệnh, ngài còn cao giọng hét thêm để dưới vườn có thể nghe thấy: „Quân tội phạm! Quân tội phạm! Quân tội phạm!»
Rồi, hạ thấp giọng, ngài hỏi:
„Iesua Ha-Notxri, nhà ngươi có tin vào những vị chúa nào đó không?»
„Chúa Trời chỉ có một“, Iesua đáp, «và tôi tin vào Người.»
„Thế thì nhà ngươi hãy cầu nguyện Chúa của nhà ngươi đi. Cầu nguyện thật thành tâm đi! Mà thực ra“, giọng Pilat đến đây như nghẹn lại, «điều đó cũng chẳng giúp được gì. Ngươi có vợ không?„ Chẳng hiểu sao Pilat rầu rĩ hỏi, tự mình không hiểu điều gì đang xảy ra với mình.
„Không, tôi chỉ có một mình.»
„Cái thành phố đáng ghét“, không hiểu vì sao quan tổng trấn lẩm bẩm, so vai lại như bị lạnh và cọ tay vào nhau như đang rửa chúng, «giá như người ta cắt cổ nhà ngươi trước khi nhà ngươi gặp tên Giuda quê ở Kiriaph thì có lẽ tốt hơn.»
|