Chuyện cũ kể lại
Chuyện cũ kể lại
PHẦN II
Trời nhá nhem, tuyết rơi mù mịt. Hai cái xe buýt du lịch mở tuốt các cửa đổ đám thiếu nữ mặt xanh như da nhái xuống trước hai cánh cửa gỗ sồi hoành tráng...
Ký túc xá 15 tầng , hai cầu thang thang máy cánh tả cánh hữu. Tầng 1 là hội trường Lê-nin mênh mông...
Mấy bà quản trị ký túc xá, mấy chị phụ trách gì đó của nhà máy giăng hàng vỗ tay nồng nhiệt.
Vài chục em công nhân cũ tan ca hàng ngũ lộn xộn đón chờ...
- Cậu là phiên dịch hở? Chị trưởng ký túc xá có vòng số 2 cỡ mét mốt sang sảng - Tôi là Tamara trưởng ký túc xá.
- Xin chào chị, đúng vậy. Hắn cười méo cả miệng - Chỉ trong 3 ngày. Hắn tiếp.
- Sao lại 3 ngày? Chị mét mốt trợn mắt.
- Xin lỗi, cả hai đoàn phiên dịch còn mắc lại Việt nam sẽ sang sau. Tôi chỉ dịch hộ 3 ngày.
-Thôi được. Bây giờ phân phòng ở. Mét mốt chìa sơ đồ phòng ở cho hắn.
Cậu nói các em vào hội trường Lê-nin ngồi cho ấm...
Túm lại 1 tầng 8 phòng. Hai phòng đôi, hai phòng ba. Vị chi chứa được hai chục mạng.
Hắn tiến về hai chị một cú một công:
- Phòng ốc thế này, hai chi phân phòng, bôc thăm, thoả thuận ở thế nào em chịu. màn này không cần phiên dịch.
Cả đám xúm xít.
-Hồng ơi tớ ở với cậu nhé.
-Vân ơi, Lý ơi bọn mình ở phòng 3...
Hắn tiến về phía mét mốt:
-Xin lỗi chị, cho tôi xin cốc trà nóng được không?
-Chờ tý nhé. Mét mốt quay ngay lưng nhanh nhẹn tiến về phòng nhỏ . Hắn ngạc nhiên nhìn mét mốt di chuyển:
- Kinh, hai cẳng chở hơn tạ mà guồng như tên lửa.
- Em ơi, bọn chị cũng phải ở chung à? Chị đội trưởng xinh đẹp vẻ mặt thất vọng hỏi hắn.
Một chị Việtnam gần 40 tiến lại:
- Mình là Thắm, đơn vị trưởng cũ ở đây. Bọn mình ở chung cùng phiên dịch.
Hắn tò mò ngắm nghía đơn vị trưởng. Người phụ nữ cân đối, khắc khổ gần 40...
- Cậu làm phiên dịch tạm hộ hả. Chị cám ơn cậu , hai em phiên dịch ốm cả.
-Không có gì mà chị. Hăn lễ phép.
Hắn tiến sát chị đội trưởng xinh đẹp:
- Chị có hộp phấn Thái không. Em cần 3-4 hộp làm quà cho mấy bà trong ký túc xá. Em nghĩ sẽ xoay được phòng riêng cho các chị.
Chị xinh đẹp tên Đông chạy ra phía chị cú cáo thì thầm. Quay lại đưa cho hắn một túi.
Hắn chạy tuốt vào phòng mét mốt vừa bước vào.
- Chào chị lần nữa. Tôi ngồi nhờ chút trong này được không. Đằng kia các em còn đang bận nhận phòng.
- Ờ, cậu ngồi đi. Trà chanh có rồi đây. Mét mốt tươi cười.
- Cám ơn chị. Hắn cố tươi như hoa.
Mét mốt hỏi hắn học gì, ở đâu đã sang bao lâu. Hắn hỏi chị về lịch sử ký túc xá, chuyện dây cà ra dây muống. Hắn liếc đồng hồ gần nửa tiếng trôi qua:
- Chị Tamara quý mến - Hắn lấy giọng chân tình. Cho phép tôi chuyển quà của hai chị đội trưởng đến chị và các chị trong ban quản lý ký túc xá.
Hắn lôi từng thứ bày ra bàn. Mét mốt mặt giãn hẳn.
- Chuyện là mấy chị lãnh đạo cũng nên được ở riêng như thế tiện lãnh đạo các em hơn. Hắn thăm dò.
Lông mày mét mốt nhíu lại...
- Chị yên tâm, tôi hiểu phòng ốc hạn chế nhưng...Hắn dừng lại vài giây...Nhưng mỗi tầng đầu hồi đều có phòng Lê-nin, ký túc xá giờ chắc chuyển làm phòng Hồ Chí Minh. Mười tầng chị em Việt nam ở có 5 phòng Hồ Chí Minh thì phí quá. Ta dồn lại một phòng là đủ, còn bốn phòng để đội trưởng ở, như thế đỡ lãng phí hơn mà không ảnh hưởng đến tiêu chuẩn phòng nhà máy cho phép.
- Cậu nói có lý đấy. Tôi để hai đội trưởng mới ở hai phòng riêng cùng tầng với các em mới. Còn đội cũ để tính sau nhé.
-Vâng. Hắn thở phào. Xin cám ơn chị nhiều.
Hắn cùng mét mốt quay ra. Phòng đã chia xong. Hắn chạy lại chỗ chị Đông:
- Chị ạ, em đã xin được phòng riêng cho hai chị ở hai đầu hồi tầng 6 và 8.
- Thật à, cám ơn em nhiều. Chị đội trưởng cảm động nhìn hắn.
Xong màn phòng ốc đã 8 giờ tối.
- Cậu tập hợp các em ra nhà ăn cách đây 300m hộ tôi. Mét mốt giọng oai phong lẫm lẫm.
Hắn truyền đạt mệnh lệnh cho hai chị đội trưởng. Chị đơn vị trưởng tập hợp quân mới cùng hai chị đội trưởng cả đoàn trăm mạng rồng rắn ra nhà ăn. Bụng hắn sôi sùng sục. Từ sáng đến giờ được một bữa...
Nhà ăn được một phen thừa súp, khoai tây nghiền...Thiếu to cơm rang, dưa bắp cải xào thịt băm viên.
Hắn năn nỉ nhà bếp làm gấp mấy món các em nhà ta nuốt được sau chuyến bay lê thê, lắc lư tít mù trên ô-tô...
Cuối cùng thì tất cả đã an toạ tại phòng. Mét mốt cho hắn tấm nêm, ga phủ, gối. Hắn bê tuốt vào phòng Hồ Chí Minh tầng 10, lăn đùng luôn ra đệm:
- Mía ơi, không mang quần áo thay giờ thế nào đây. Hắn lẩm bẩm.
Có tiếng gõ cửa, hắn thò cổ:
- Em ơi, xuống dịch hộ bọn chị với. Phát quần áo ngủ, áo khoác thu, đông, ủng đông nữa...
Hắn trợn mắt rồi lóc cóc theo sau chị Thắm.
Tầng hầm. Mét mốt mở kho. Hắn thở dài ngao ngán:
- Mười người một vào nhận quần áo giày dép.
Mệt khoản các em thử giày.
Hơn tiếng trôi qua, sắp xong
- Anh ơi, không có đôi giày nào vừa chân em cả, chật lắm.
Hắn quay về phía tiếng nói:
- Chân em cỡ bao nhiêu?
- Em không biết. Em gái buồn rầu.
Hắn tiến tới chỗ chị tóc vàng mắt xanh phát đồ:
- Giày to nhất cỡ bao nhiêu thưa chị?
- Ba bảy rưỡi, nhưng em ấy không vừa. Chắc phải ba tám rưỡi, ngày mai tôi sẽ đem về...
-Chị đem hộ số 39. Để trời lạnh đi tất là vừa. Hắn năn nỉ.
Em cao chưa đến mét sáu mà chân...hắn lắc đầu.
Hắn rỉ tai chị phát đồ trình bày hoàn cảnh không áo quần. Chị tóc vàng mắt xanh che miệng cười rồi đưa cho hắn một túi...
Cuối cùng hắn cũng chui được vào chăn cùng bộ đồ pijama màu hồng đăng ten tá lả...
Tiếng đập cửa rầm rầm. Hăn nhìn đồng hồ. 2 giờ sáng. Nhìn xuống người hắn quấn vội cái chăn len đến cổ ra mở cửa:
- Em ơi, tầng trên nước chảy thấm xuông dưới dột hết cả mấy phòng, giúp chị với. Chị đội trưởng cú cáo hoảng hốt năn nỉ hắn.
- Được rồi, em ra ngay đây.
Xỏ vội quần áo hắn vào thang máy lên tầng...
- Chị tên gì ạ? Hắn quay sang cú cáo.
- Tên chị là Hoa.
- Dạ. Hắn liếc nhìn người phụ nữ trạc tứ tuần. Có lẽ chị ta không xấu nhưng cặp mắt lồi trắng dã, môi thâm sì, hai hàm răng vổ hẳn ra ngoài...hắn lắc đầu...bố mẹ nào bày đặt gọi tên Hoa. Có loại hoa nào thế nhỉ ?...
Toilet vỡ ống đẫn nước dẫn vào bồn chứa. Nước phun như đài phun nước
-Cho em mượn bánh xà-phòng, dăm cái túi ny lông.Thêm cái kéo. Hắn xắn quần bì bõm lộ vào.
Muơi phút trôi qua, nước ngừng phun, chỉ còn nhỏ giọt.
- Em không mang quần áo theo, giờ ươtd hết, các chị xem đâu xoay cho em bộ quần áo. Ba ngày nữa em mặc gì đây?
Hắn băn khoăn kể khổ với chị Hoa.
- Có đấy, quần bò áo phông thiếu gì. Mai cả hai đội tặng em hai bộ. Chị Hoa nhiệt tình.
- Một bộ đủ rồi, em giặt bộ này khô nhanh thôi...
Hắn có ngay một quần bò Levi's, phông cá sấu, cả cái áo băng đạn đen ngòm như cao bồi Mỹ. Thêm hộp nhỏ đồ nội thất...Hắn mừng gần chết...
Vừa kịp kéo chăn lên cổ lại gõ cửa. Lại quấn chăn thò ra.
- Em ơi, cái Huệ đội chị đau bụng quá, lăn lộn dưới kia, em xuống xem hộ chị có phải gọi cấp cứu không. - Chị Đông mặt mũi hốt hoảng
- Em xuống đây. Hắn ngao ngán.
Phòng ba em. Hai em nhớn nhác ngồi bên cô bạn. Em Huệ lăn lộn rên rỉ.
- Chưa chết được, còn đủ sức hét thế kia mà. Đau quá thì hơi đâu mà thở nói gì đến hét. - Hắn thầm nghĩ.
- Chị tìm hộ em cái cặp nhiệt độ đi đã. Chị qua chỗ chị Thắm thế nào cũng có. - Hắn quay ra chị Đông.
Trong khi chờ nhiệt kế hắn dõng dạc:
- Hai em mang ghế ra ngồi. Cho anh cái ghế luôn. Nào em Huệ, đau bụng thì rõ rồi, đau đâu nữa thựong vị hay hạ vị? Có bao kiến thức sinh vật hắn lôi hết. Điểm phẩy sinh vật của hắn ngất ngưởng. Mẹ hắn van lạy hắn thi trường Y. Hắn bị cái nhọt vào bệnh viện chích một lần. Thấy quang cảnh quá...sạch sẽ của khoa Ngoại mà hắn...tởn đến giờ.
- Em đau...đau...khắp bụng, khắp thắt lưng...Huệ hổn hển.
Nhiệt kế đến nơi.
- Nào kẹp nhiệt kế cho anh xem. Hắn ra lệnh.
- Chị Đông cho em xin cốc nước chè, đặc một chút nhé. Hắn nhẹ nhàng.
Dăm phút trôi qua. Nhiệt kế 36,6 độ. Hăn đăm chiêu. Viêm ruột thừa thì không phải, sốt gì đâu. Dạ dày cũng không phải. Kiểu này gan, thận, mật gì đấy.
Thôi gọi cấp cứu luôn. Nhỡ lồng ruột không mổ kịp hoại thư thì tiêu.
Hắn lại lóc cóc ra thang máy xuống tầng 1. Nhấc điện thoại hắn gọi 03.
Hắn kể bệnh như có vẻ Huệ đau ruột thừa. Hắn biết nghe khoản này cấp cứu phi đến ngay. Cứ chở em đến bệnh viện, chụp chiếu đằng nào cũng rõ.
Mười lăm phút xe cấp cứu đỗ xịch trước cổng ký túc xá. Mấy chàng bác sĩ xăm xăm đè nẻo tiến vào cùng băng-ca.
- Chị đưa em hộ chiếu của Huệ. Hăn nhắc chị đội trưởng.
Bệnh nhân lên xe. Hắn lên xe. Hắn quay lại nhìn chị Đông:
- Chị đi cùng em được không?
- Chị mệt quá, giúp chị tý nhé. - Chị Đông van xin.
Hắn ngao ngán lên xe. Lắc lư trên xe hắn thầm chửi mình ngu. Nhỡ phải mổ xẻ hay gì gì thì ai ký chịu trách nhiệm. Thôi mặc xác cái trách nhiệm...
Xe giảm tốc độ bò vào trong cổng. Hắn ngước nhìn qua cửa kính tấm bảng sáng chói có hình chữ thập đỏ: Phòng cấp cứu.
Em Huệ được khênh vào phòng, chuyển lên cái giường đặc trưng của phóng cấp cứu. Bốn bánh xe dưới chân. Hệ thông tay quay nâng hạ đầu giường...
Bác sĩ y tá cấp cứu biến mất.
Dăm phút trôi qua một chị bác sĩ trực ngoài ba mươi tóc nâu hạt dẻ, mắt nâu trong vắt mi rợp cong veo tiến vào.
- Anh là phiên dịch? Giấy tờ của anh đâu?
- Vâng. Giấy tờ đây. Hắn ngán ngẩm trả lời, tay moi sổ điểm to bằng nửa bàn tay chìa ra.
- Tôi phải hỏi vài câu hỏi và phiền anh ký vào giấy này với tư cách phiên dịch.
- Vâng . Hắn bắt đầu thấy lo lắng.
Bác sĩ bắt đầu hỏi. Thấy hắn mắt chữ á, mồm chữ ố bác sĩ nhẹ nhàng giải thích. Mặt hắn đỏ bừng...
( Còn tiếp...)
|