Trích:
hungmgmi viết
Bài thơ Hoa Mai: Một bài thơ có 4 câu lục bát, mà đã lặp lại 2 lần "thì thầm" thì có lẽ không ổn lắm. Thứ nữa, trong câu thứ tư, nếu là tiếng thì thầm thì chỉ lắng nghe được thôi (như ý đã có trong câu 2), chứ không "thấy" được đâu, A.P thân mến ạ.
|
Thấy ở đây không phải là "nhìn thấy" đâu, bác hungmgmi ạ! "Thấy" ở đây có nghĩa là "cảm nhận thấy", "cảm nhận được" cái hương vị ngày Tết ở miền Nam. Này nhé, "mỗi khi mùa xuân về không gia đình nào lại không có một cây mai vàng thắm ở trước sân nhà" (trích trong bài TLV của cháu). Hoa mai là biểu tượng của ngày Tết, là biểu tượng của những giây phút gia đình lại sum họp bên nhau. Và vì thế nên "Hỏi ai nghe thấy hoa mai thì thầm" và "Phải chăng ai thấy thì thầm hoa mai", hai câu thơ tưởng như "không ổn lắm" thì lại bổ sung cho nhau tô đậm thêm cho ý thơ là: "Mỗi khi nhìn thấy hoa mai, có ai thấy được, có ai cảm nhận được không khí rộn rã và ấm áp của mùa xuân, của ngày Tết ở miền Nam!".
Trích:
hungmgmi viết
Thứ nữa, các bài thơ đều rất ngắn, vậy mà tần suất lặp lại các ý tứ trong các bài đó quá nhiều. Mỗi bài phải có một giọng điệu riêng chứ.
Ví dụ: Bài Hoa Mai đã có câu: Xuân về gió thổi bên tai.
Trước đó, đọc bài Lời ước đã gặp lại ý này: Cùng nghe gió thổi bên tai
Tiếp nhé:Bài Ao sen bên đình đã có :Đẹp sao sen chẳng kiêu sa?
Ngay trước đó, bài Nhớ hoa sen, ta đã gặp sự kiêu sa của sen: Sen ơi sen chẳng kiêu sa
|
Còn các bài thơ trên đều là những bài thơ không mấy nổi bật, đều ở dạng "ra được vài ý, xoẹt thẳng thành bài" mà chau chỉ đăng lên cho vui thôi. Mà thiw ở dạng như thế thì sao tránh khỏi sự lặp lại các ý tứ!