Trích:
Geobic viết
Nguyễn Tý
Có nên viết về khuyết tật của người mình không?
...
- Ông là người tâm huyết với giáo dục, vậy thưa ông, giáo dục thời nay – nhất là trong cải cách có những “sai lầm” về chữ viết, sách giáo khoa… Những cải cách này có ảnh hưởng gì…?
- Thật ra khi các tác giả thực hiện cuốn sách Giáo khoa Tiếng Việt tập 1, tôi và một số đồng nghiệp đã có góp ý. Nhưng dường như các tác giả không chịu tiếp nhận và như anh đã thấy, hậu quả của nó mà báo chí dư luận đang phê bình. Nhưng có lẽ việc đã lỡ nên… vậy thôi. Theo chúng tôi thì chúng tá không nên đưa con người ra “thí nghiệm”, nhất là lại đem giáo dục “thử” thì thật là nguy hại.
...
|
Cảm ơn bác!
Như tôi đã giới thiệu trên “thớt” “
Những câu chuyện về tiếng nói”. Rằng, tôi may mắn được diện kiến và uống bia với Cụ Hạo. Về vấn đề Ngôn ngữ! Và, những sai lầm đã “đem đến” cho chúng ta 1 sự rối loạn về Ngôn ngữ!
Tôi nhớ, bác
Phạm Văn Đồng, lắng nghe ý kiến của
Bác Hồ Chí Minh ,để rồi từ đó viết 1 “tham luận” “
Giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt”. Tôi rất ngưỡng mộ câu nói của bác
Phạm khi tôn vinh nghề giáo:
“Nghề giáo là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý! Bởi vì, nó sáng tao ra những con người sáng tạo!”.
Có những vấn đề, khi thể hiện bằng ngôn ngữ này thì “đẹp”,nhưng thể hiện bằng ngôn ngữ khác thì… “không đẹp”.( tôi xin phép không dẫn chứng!)
“Tiếng nói còn thì Dân tộc còn. Dân tộc còn thì Đất nước còn!”. Và, hơn thế nữa, có phải không bác?