Kỷ niệm
Nghỉ đông năm ấy tôi mời nàng xuống chơi. Cô em tác-ta của tôi tháp tùng nàng . Chúng tôi đi trượt băng, trượt tuyết, đi câu cá, suýt chết cóng, nhưng bù lại được một bữa lẩu cá ngon thụt lưỡi vời tài nấu nướng của nàng.
Còn ba ngày nữa nàng về.
Hôm ấy Sơn và Thư đi mua hàng cho đoàn cán bộ cơ quan bố nó sang công tác. Tôi đưa nàng vào Cung điện Mùa Đông. "Cưỡi ngựa xem tranh" hết ba tầng Ermintaz, chúng tôi trèo lên đỉnh nhà thờ Ixakievxki.
Gió lạnh hun hút. Người vắng. Tôi đưa ống nhòm cho nàng. Nàng trầm trồ khi được nhìn thấy toàn cảnh thành Len. Một cơn gió lạnh thốc qua, nàng rùng mình. Theo phản xạ, tôi ôm nàng vào lòng.
Nàng hạ ống nhòm xoay người lại nhìn tôi rồi cúi xuống. Tôi siết chặt nàng và hôn lên trán nàng. Nàng ngước lên . Tôi cúi xuống . Môi nàng mềm và ấm. Chúng tôi hôn nhau không biết bao lâu. Cuối cùng tôi cũng rời đươc môi nàng. Tôi nhìn vào mắt nàng. Mắt nàng ngấn lệ. Tôi hoảng hốt. Nàng mỉm cưòi. Tôi mấp máy môi định nói với nàng.... Nàng đặt tay lên môi tôi.
- Cho em đi xuống được không? Trên này gió quá. Nàng thì thầm.
Tôi như sực tỉnh.
Chúng tôi về đến nhà, vẫn chưa thấy Sơn và Thư đâu. Dựa vào cửa tôi ôm lấy nàng. Nàng vòng tay qua cổ tôi. Tôi muốn nuốt chửng nàng.
Bỗng tiếng Thư léo xéo:
- Không biết hai vị kia về chưa nhỉ?
Nàng buông vội tôi ra. Tôi mở cửa:
- Bọn anh vừa về.
Thư há mồm nhìn tôi và nàng. Rồi nó nói tỉnh queo:
- Đói rồi, ta sực mì ăn liền cho nhanh?
- Hay là để nấu cơm? - nàng lên tiếng.
- Hê..hê.. đội này đói tý vì phải khuân vác hàng cho các cô các chú, chứ đội bạn chắc no rồi cần gì phải ăn - Con bé tácta cười.
Nàng đỏ mặt. Sơn giật tay Thư.
- Oái, sao vặn tay em- Thư tru tréo.
Quay sang, tôi thấy thằng Sơn nhìn tôi cười lắc đầu.
Rồi mùa hè lại đến. Cứ như tôi đã chuyển nhà lên Mát vậy. Nàng vẫn ngày ngày ra ruộng, vào phòng thí nghiệm. Đôi khi tôi theo nàng ra ngắm ruộng lúa mỳ, khoai tây của nàng.
- Con gái học lắm để làm gì. - Một lần tôi bảo nàng.
Một đám mây lướt qua mặt nàng.
- Thế con gái cần phải làm gì? - Cố gắng mỉm cười, nàng hỏi lại tôi.
- Nuôi dạy con cái. - Tôi trả lời.
- Thế nếu không có kiến thức thì dạy bằng gì ? - Nàng lại hỏi.
- Kiến thức đấy không nằm ở ruộng lúa mỳ của em. - Tôi bắt đầu khó chịu.
Nàng chăm chú nhìn tôi và yên lặng...
Lần khác tôi một mình ra tìm nàng ngoài ruộng thí nghịệm. Tôi thấy nàng lúi húi bên cạnh một chàng trai trên ruộng lúa mì, hai người đi tới đi lùi cùng nhau, rồi chụm đầu, rồi cưòi gập người. Máu nóng bốc lên đầu, tôi lại gần. Thấy tôi cả hai cùng ngạc nhiên. Tôi im lặng nhìn nàng.
- Chào anh. - Phong, chàng trai,lên tiếng.
- Chào bạn. - Tôi sẵng.
- Mình đi sang ruộng khoai tây trước nhé. - Phong quay sang nói với nàng, tay vơ cái khay lấp lánh một đám ống nghiệm.
- Anh chờ em một chút đươc không? - Nàng quay lại hỏi tôi.
- Không. - Tôi trả lời. Không biết cái bản mặt tôi lúc ấy thế nào. Nàng gọi với theo Phong:
- Phong ơi bạn làm nốt hộ mình tý nhé.
- Ừ, cứ về đi, mình sẽ mang mọi số liệu về cho bạn.
Nàng im lặng đi theo tôi.
- Em không thích ở nhà với anh mà thích ra đây với Phong có phải không? - Tôi hỏi nàng.
Nàng ngước nhìn tôi đầy ngạc nhiên:
- Anh nghĩ thế à? - Yên lặng một lát nàng tiếp:
- Em có bao giờ hỏi anh đi với ai, làm gì đâu?
- Em đâu có quan tâm tới anh. - Tôi nói.
Chúng tôi về nhà trong im lặng.
Tôi khó chịu thêm cái tính cả nể của nàng. Bố nàng qua Italy mua cho nàng cái áo lông, tuy là lông giả thôi nhưng rất đẹp. Trông nàng thật tuyệt khi mặc nó. Vậy mà khi con em gái tôi xuýt xoa trầm trồ, và sau mấy lần nó mượn, nàng cho luôn . Váy áo nàng may cũng vậy, mấy đứa bạn đến thì thào nài nỉ, nàng cũng cho tuốt.
- Tại sao em đem hết đồ của em đi cho thế - Cuối cùng không chịu nổi, tôi cao giọng nói với nàng.
- Đồ anh tặng em có cho ai đâu? - Nàng ngạc nhiên hỏi lại tôi.
- Không quan trọng đồ ai tặng, anh nói là đồ của em - Tôi bắt đầu cáu.
- Em có cởi trần ra phố đâu - Nàng mỉm cưòi nhìn tôi. Thư thích cái áo lông quá, em tặng nó. Em có cái pantô dạ đỏ đẹp hơn. Còn váy áo em tự may, cho bọn bạn, em may cái khác, luôn diện đồ mới thích hơn không.
- Em thích lãng phí quá nhỉ - Tôi mỉa mai - Cái quan trọng ở đây không phải ở chỗ quần áo mà là em không cương quyết từ chối cái đám người lợi dụng ấy. Sao em không học cái tính biết nói "không" ở cái Thư.
Nàng ngạc nhiên nhìn tôi. Rồi hơi nhếch miệng cười:
- Và em nên học tính dịu dàng, ít nói của Thu Anh nữa?
- Tại sao không? Thu Anh là người mẫu điển hình cho phụ nữ, đàn ông ai cũng mơ ước. Dịu dàng, chăm chỉ, nghe lời ngưòi yêu, mặc dù bồ nó hơn nó có một tuổi.
Nàng buồn rầu nhìn tôi:
- Anh đã nói hết chưa?
- Hết. - Tôi sẵng giọng.
Cứ như thế, tình yêu của tôi và nàng thỉnh thoảng lại va phải những chuyện vặt vãnh như vậy.
Hai năm trôi qua trong chớp mắt, tôi bảo vệ luận án PTS, nàng tốt nghiệp ra trường. Chúng tôi chúc mừng nhau. Sơn và Thư cũng vậy.
Rồi thì đóng hòm, gửi hàng. Tôi lại đi Mátxcơva
Nàng chạy tới chạy lui lên phòng quản lý học sinh, nghiên cứu sinh.
- Em làm gì mà chạy tới chạy lui thế? - Tôi hỏi.
- Em có tên trong danh sách chuyển tiếp sinh, em lên hỏi thủ tục giấy tờ. - Nàng trả lời.
- Em làm nghiên cứu sinh làm quái gì? - Tôi ngạc nhiên.
Nàng không trả lời tôi. Rồi chúng tôi về nước. Tôi đi làm...
Rồi mùa đông lại đến. Lần này thì chúng tôi được thưởng thức cái rét buốt của Hà nội.
Nàng sắp sửa quay lại Nga.
Chúng tôi đưa nhau đến quán cà-phê trên đường Hồ Xuân Hương. Ngồi co ro trong sân quán , tôi nắm lấy tay nàng:
- Sao em lại bỏ đi?
- Đây là cơ hội cho em nâng cao kiến thức - Nàng tìm cách rút tay về.
- Em cần nhiều kiến thức về mớ ngô, khoai, sắn để làm gì? - Tôi hỏi nàng.
- Chúng ta đã nói chuyện về vấn đề này rồi - Nàng trả lời tôi.
Tôi yên lặng. Bỗng tôi nhận ra rằng bên tôi càng ngày nàng càng trở nên ít lời...
Tiễn nàng ra sân bay, tôi bảo nàng:
- Nhớ viết thư đều cho anh.
Nàng yên lặng.
- Ô, chào Lan, bạn cũng đi chuyến này à? Xin lỗi, chào anh - Một chàng trai mặc cái áo gió cũn cỡn như xin được của ai, nụ cười dễ mến phá tan bầu không khí im lặng giữa tôi và nàng - Bọn mình tập trung trên bộ Đại học mà không thấy bạn đâu. May quá, mình không quen biết ai ở Mátxcơva cả.
- Thôi em đi đây - Nàng nói với tôi. Tôi nhìn nàng. Mắt nàng ngấn nước.
Tôi viết thư cho nàng một lần, hai lần, ba lần..., nàng không trả lời. Đến lá thư tôi viết cho nàng:
...Hãy cho anh biết anh đã làm gì sai khiến em đối xử với anh như vậy?
Tôi nhận được thư nàng. Khỏi phải nói tôi sung sướng hồi hộp thế nào khi bóc thư. Nàng viết:
"...khi người ta cô độc một mình, thì cảm giác cô đơn dễ chịu hơn nhiều cái cảm giác cô đơn khi có một người nghĩ là thân yêu bên cạnh. Bên anh, để anh khỏi bực mình, em không còn là em nữa. Em có cảm giác như đã đánh mất bản thân mình ở đâu đó. Em là em, và em không muốn em phải giống người khác. Em không có những cái để anh thích, mà em chỉ làm anh khó chịu thì chắc anh không yêu em.
Em không đòi hỏi anh phải tế nhị, chiều em như anh Sơn hay ai khác... Em yêu anh bởi những cái của riêng anh, cả hay lẫn không hay. Anh sẽ không cần một người bạn đời như em. Chúng ta sẽ không có được hạnh phúc khi sống bên nhau...anh chưa bao giờ muốn tìm hiểu xem em nghĩ gì, mơ ươc gì. Với anh cái quan trọng là cái anh nghĩ, cái anh muốn...
Mọi chuyện đã thành kỷ niệm, có lẽ đẹp nhưng buồn. Cho em xin lỗi vì không trả lời thư anh ngay.
Chúc anh mọi điều tốt lành.
Lan "
Tôi đọc bức thư có đến hàng trăm lần. Tôi trách mình ngu xuẩn. Tôi đã làm gì với nàng vậy?
Nàng nào có được nghe lời nào âu yếm ở tôi? Chưa bao giờ tôi động viên nàng, trong công việc cũng như trong cuộc sống...
Còn nàng, nàng luôn động viên tôi. Khi thí nghiệm của tôi thất bại, nàng an ủi:
-... làm sao mà thí nghiệm một lần thành công được, chuyện bình thường, anh xem lại một chút là tốt thôi.
Rồi khi tôi bị thằng Azecbajan xù mất mớ hàng :
- Buôn bán được thua là chuyện bình thường, của đi thay người mà, anh. Trong buôn bán không mất vì lừa đảo, thì vì thiên tai địch hoạ...tiền cứ vào không ra thì cũng không tốt gì. Anh có cần tiền để lấy hàng không? Mẹ vừa gửi hàng sang cho em, em có tiền đây..."
Cứ thế, bên nàng tôi luôn cảm thấy hạnh phúc, yên ổn. Vì nàng luôn bên tôi trong thành công cũng như thất bại. Những lúc tôi cảm thấy mình bên bờ vực, thì cánh tay nhỏ bé của nàng lại chìa ra cho tôi...
Tôi vội vàng viết thư cho nàng, tôi thanh minh, tôi xin nàng tha lỗi . Nàng không trả lời.
Tôi lăn ra ốm. Thư và Sơn dến thăm tôi. Sau khi cưới nhau hai đứa đã ra ở riêng . Thư bảo tôi:
- Việc gì anh phải nghĩ ngợi. Nó bỏ đi kệ nó. Trên đời này thiếu gì đàn bà, con gái.
Tôi đưa thư của nàng cho Thư. Đọc xong nó thở dài nhìn tôi:
- Nói thật là anh dễ gì mà gặp được tiên như Lan. Nó hay đến mức em còn mê tít. Em chỉ sợ anh Sơn bỏ em theo nó.
Sơn nhìn tôi cười méo mó. Sơn bảo tôi:
- Sao ông không cưới Lan, rồi để em đi. Em Lan thì chẳng đời nào bỏ chồng cả, chứ không như em gái ông.
- Cái gì? Thư gầm lên. Nhưng mà như các ông thì cũng đáng bỏ lắm - Nó dằn giọng.
Sơn tái mặt hoảng hốt. Tôi nhìn nó phì cười.
Phải, tại sao tôi không cưới nàng. Tại sao chưa bao giờ tôi nói với nàng về hôn nhân. Thậm chí chưa bao giờ tôi nói với nàng cái câu ba từ tôi định nói khi hai đứa ở trên đỉnh nhà thờ Ixakievxki. Nàng không tin tôi, đối với nàng tôi không phải là chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời nàng...
- Anh ngốc lắm. Thư thì thầm.
Tôi gật đầu. Lần đầu tiên trong đời, tôi muốn khóc, mà không sao khóc được.
Ba năm trôi qua kể từ khi tôi tiễn nàng ra sân bay Nội bài. Thư và Sơn đem con xuống chơi với bố mẹ tôi. Nó báo cho tôi là nàng đã lấy chồng:
- Lan lấy cái tên sang nghiên cứu sinh cùng nó.
- Có phải là cái cậu da ngăm ngăm, cười rất hiền không? - Tôi hỏi lại.
- Sao anh biết? - Thư tròn mắt.
- Anh gặp cậu ta hôm đưa Lan ra sân bay. Cậu ta có vẻ nghèo, mà Lan vốn thương người - Tôi trả lời.
Em gái tôi nhìn tôi thở dài.
Rồi công việc đưa tôi đi khắp nơi. Tôi có gặp gỡ một vài cô gái, nhưng đi với họ tôi lại nhớ đến nàng. Nhớ lúc nàng giấu mặt vào cổ áo tôi, vùi người vào trong lòng tôi, ôm cổ tôi, thì thầm và hôn vào tai tôi...
Cái bóng của nàng trong tôi quá lớn, tim tôi không còn chỗ cho ai.
Mười năm thấm thoát trôi qua. Nghe tin nàng đem con về chơi, tôi phóng xe đến khu tập thể Giảng Võ nhà nàng ngày xưa. Mẹ nàng tươi cưòi đón tôi:
- Sao, bao giờ cho cô ăn kẹo đây.
- Dạ, kẹo lúc nào cháu cũng sẵn. - Tôi cúi đầu chào bà, mắt đưa vào trong nhà.
- Lan ra ngoài mua sữa, chắc về bây giờ đây. - Mẹ nàng như đọc được ý nghĩ của tôi.
- Cho em mượn cái đèn pin. - Giọng một đứa bé gái đầy nước mắt cất lên
- Không. Giọng bé trai .
- Hu..hu... cho em mượn, cho em...hu..hu...cái đèn cơ...hu..hu ... - Lại giọng bé gái.
Lòng tôi se lại. Đáng lý ra chúng phải là con của tôi.
- Cô xin lỗi tý nhé, hai đứa nhỏ của Lan chành choẹ nhau cả ngày. Trẻ con mà. - Mẹ nàng cười với tôi.
Cửa mở. Lan bước vào. Nàng sững lại, cái miệng bé nhỏ của nàng há hốc. Nàng đẹp ra nhiều.
Tôi đứng lên:
- Chào em.
Nàng yên lặng mấy giây, rồi cất tiếng:
- Chào anh, anh khoẻ không?
- Anh bình thường, còn em? Tôi hỏi.
Mẹ nàng bước ra, nàng đưa cả đám túi lỉnh kỉnh cho bà. Bà vào trong một lát rồi quay ra tay dắt hai dứa nhỏ, chúng có đôi mắt của nàng. Đôi mắt ấm áp tình người. Bà bảo nàng:
- Mẹ cho hai đứa lên nhà bác Phi chơi với mấy đứa nhỏ trên ấy.
- Vâng, con cám ơn mẹ - Nàng mỉm cười với bà.
Lòng tôi chợt thắt lại. Cái giọng nói quen thuộc, cái giọng nói đã mê hoặc tôi hơn mười năm trước .
Tôi hỏi vế cuộc sống của nàng.. Tôi ngạc nhiên thấy nàng cởi mở, linh hoạt và rất tự tin, không quá khiêm tốn như xưa kia.
Tôi hỏi thăm chồng nàng. Nàng nói chồng nàng làm việc ở Viện Đúp-na, không về phép cùng mẹ con nàng được. Nàng hỏi về công việc của tôi. Tôi kể chuyện tiếu lâm tôi nhặt được khắp năm châu cho nàng nghe. Tôi mong thời gian đừng trôi.
Mẹ nàng dắt hai đứa nhỏ trở về. Tôi đứng dậy chào bà và xin phép về. Nàng tiễn tôi ra cửa.
- Cho phép anh đến thăm em được không? - Tôi hỏi nàng.
- Tất nhiên là được rồi- Nàng mỉm cười, cái nụ cười quen thuộc. Tim tôi nhói lên.
- Anh phải đi Angiêri một tháng. Về anh sẽ qua ngay - Tôi nói.
- Vâng. Nàng trả lời. Cái tiếng "vâng" quen thuộc tôi được nghe dễ đến ngàn lần có lẻ.
Một tháng dài lê thê cuối cùng cũng kết thúc. Về nhà chỉ kịp tắm rửa, tôi phóng xe đến nhà nàng. Lại mẹ nàng ra mở cửa cho tôi:
- Cháu có khoẻ không? - Bà cười hỏi.
- Cám ơn bác, cháu khoẻ ạ. - Tôi trả lời bà và mắt lại đưa vào nhà trong.
- Cháu ngồi xuống đây, uống trà nhé, thuốc lá đây. - Bà bảo tôi.
Tôi thấy bồn chồn. Giọng bà trầm xuống:
- Lan đã đi rồi cháu ạ. Sau lần gặp cháu nó ốm liệt giường hai tuần. Thôi, cháu đừng tìm cách gặp nó nữa. Hãy để cho nó được yên. Ván đã đóng thuyền rồi cháu ạ.
Tôi chào bà ra về. Từ tầng trên vọng ra tiếng hát của Lionel Richie:
I can see it in your eyes
I can see it in your smile
You're all I've wanted...
Tôi như đi trong sương mù. Cổ họng tôi tắc nghẹn. Giá mà tôi khóc được...
(LD 05/2004)
|