
26-11-2007, 13:54
|
|
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
|
|
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,631
Cảm ơn: 1,404
Được cảm ơn 4,719 lần trong 1,656 bài đăng
|
|
Các cuộc chiến trên thành phố Leningrad 1941
V. Chiến dịch phòng thủ Tikhvin (16.10.41-18.11.41)
Mặc dù tình hình vô cùng nặng trọng, ý định phòng thủ Leningrad không chỉ chống lại các cuộc công kích của kẻ thù mà còn cần bảo vệ thành phố không thể rơi vào tay quân địch. Khi đó quân Đức muốn siết chặt vòng vây xung quanh thành phố từ hướng đông nam, kết hợp với lực lượng quân Phần Lan đến dánh chiếm phía đông Ladoga.
Để thực hiện ý đồ này, Đức đã ném vào trận chiến ba quân đoàn. Trực tiếp tiếp sức còn có quân Phần Lan được tập hợp thành quân đoàn cơ giới số 39 (hai sư đoàn tăng số 8 và số 12, hai sư đoàn môtô số 18 và 20. Tổng cộng hơn 65 ngàn binh lính và khoảng 450 xe tăng). Đội quân này được hỗ trợ bởi lực lượng không quân. Đồng thời còn có quân đoàn số 39, ba sư đoàn quân của quân đoàn số 1 bắt đầu tấn công vào hai phía trên sông Volkhov tại phương diện Volhovsroy và quân đoàn số 38 tại phương diện Malaya Vishera. Tại khu vực Gruzino chúng đã phá vỡ mặt trận của Hồng quân và các lực lượng trên sông Volkhov. Thượng tuần tháng 11, xe tăng Đức đã tiến đến ngoại ô Tikhvin. Tikhvin thất thủ - có nghĩa là tuyến đường sắt cuối cùng để cung cấp tiếp viện cho thành phố Leningrad đến phía đông nam bờ hồ Ladoga đã bị mất,
Xô Viết quân số 4 không thể chặn được các đợt tấn công của quân Đức. Ngày 8/11, quân Đức chiếm đóng thành phố Tikhvin và nhanh chóng tiến đến phía đông. Các bộ phận của các sư đoàn quân Xô Viết đã rút lui đến phía bắc: Số 44 dọc theo đường Tikhvin - Lodeynoe Pole, số 191 đến phía đông con đường. Các bộ phận của sư đoàn số 44 vào thời điểm đó chỉ còn 700 binh sĩ, sư đoàn súng trường số 191 cũng đã tổn thất nặng nề, họ chỉ còn khoảng 1000 binh sĩ, tuy không có sự chỉ huy tổng thể, họ vẫn chiến đấu như những bộ phận độc lập.
Tình thế tại phương diện phía đông ở Tikhvin cũng không lấy gì sáng sủa hơn, chẳng khác gì phía bắc của nó. Những sư đoàn không đủ sức chiến đấu đã dần rút lui do sức ép dữ dội của xe tăng Đức. Các trận chiến đã tiến sâu thêm 2 Km vào phía đông của Astracha. Ở đây đang trấn giữ gồm sư đoàn súng trường số 44 (khoảng 300 binh sĩ), trung đoàn số 48 có khoảng 1000 binh sĩ và trung đoàn súng trường số 305 (khoảng 200 binh sĩ). Đó là tổng số binh sĩ của quân đội Xô Viết đang sẵn sàng chiến đấu tại phương diện Vologda. Ở đó còn có sư đoàn súng trường số 65 và hai tiểu đoàn xe tăng, họ vừa đặt chân tới Bolshoy Bor.
Kế hoạch phản công của quân đội Xô Viết bao gồm sự liên kết lực lượng quân dự bị với các sư đoàn súng trường số 44 và số 191 chiến đấu với sư đoàn tăng số 12 của Đức. Vai trò chính trong trận chiến đè nặng lên lữ đoàn tăng số 46, họ đã từng có kinh nghiệm chiến đấu trong địa hình vùng rừng rậm.
Kế hoạch đã đến sớm hơn dự kiến trong sáng ngày 11/11. Quân đôi số 7 lữ đoàn tăng số 46 và trung đoàn súng trường số 106 cùng tương tác với các sư đoàn súng trường số 191 và số 44 đã tấn công và loại bỏ quân Đức trên 12-13 Km,
Tình thế tại phía đông Tikhvin đã đổi thay có phần sáng sủa hơn. Tướng Ivanov đã sát nhập các 44-th rd, 48-th rr, 305-th rr và 60-th td thành một quân đoàn chiến đấu trên phương diện này. Họ sẽ từ sự phòng ngự chuyển sang thế tấn công trong những trận đánh mang đặc tính cực kỳ mãnh liệt. Trong khi đó quân địch vẫn bám trụ trên từng căn nhà, từng căn chuồng ngựa. Đến thời điểm này đội quân của tướng Ivanov, được tăng cường thêm sư đoàn súng trường số 191 và hai tiểu đoàn tăng đến tới cách Tikhvin 5-6 Km và đóng quân tại hướng đông bắc ngoại ô thành phố Pagolda. Như vậy quân đội Xô Viết tấn công địch trên cả hai phương diện, quân Đức buộc phải chuyển sang phòng thủ, nếu tiếp tục ở thế tấn công chúng không còn đủ lực lượng, nhưng do có ý định vây hãm thành phố Leningrag nên bằng mọi giá chúng vẫn sẽ cố thủ tại Tikhvin.
Để giải phóng khu vực Tikhvin trong thời gian này là ý nghĩa cực kỳ quan trọng, nó là vấn đề mang tính mệnh của Leningrad và cũng là điểm then chốt trên mặt trận Leningrad. Trong hoàn cảnh này bắt buộc quân đội Xô Viết cần phải chuẩn bị để lập tức quét sạch quân địch trên tuyến đường sắt cung cấp tiếp viện cho thành phố Leningrad.
Cánh tả quân đoàn của tướng Ivanov, sư đoàn số 65 đã trải rộng ra hướng đông nam gần Tikhvin. Sư đoàn này có nhiệm vụ rất nặng nề là phải kiểm soát được toàn bộ thành phố. Sư đoàn kỵ binh số 27 và sư đoàn tăng số 60 đã chuyển sang quân đoàn của Pavlovich. Các sư đoàn vệ binh số 4, số 93 và một trung đoàn tăng của sư đoàn tăng số 60, đã hợp thành "Đoàn chiến đấu phía nam". Quân Đức cũng sớm nhận thấy sự tăng cường củng cố lực lượng của quân đội Xô Viết, nên chúng cũng ráo riết chuẩn bị lực lượng.
Ngày 20/10, sư đoàn bộ binh số 61 của Đức vội vã từ Pháp đáp thẳng vào khu vực Tikhvin, nhưng sư đoàn này khi đến Tikhvin rất muộn mà rất mỏi mệt, tuy nhiên tại Tikhvin, Đức đã tập hợp được 5 sư đoàn.
Lực lượng của quân đội Xô Viết cũng được gia tăng. Quân đội được bổ xung thêm một sư đoàn súng trường số 65 và hai tiểu đoàn xe tăng. Nếu nói về lực lượng bộ binh, pháo binh, súng cối thì quân đội Xô Viết có phần vượt trội hơn so với quân Đức, nhưng về lực lượng tăng thì kém hơn rất nhiều. Tuy quân đội Xô Viết có nhỉnh hơn địch đôi chút về pháo binh và súng cối nhưng lại thiếu về đạn dược. Tại các kho đạn dự trữ chỉ cung cấp đủ cho cuộc chiến hàng ngày trung bình 6-3 viên đạn cho súng cối 120 ly, súng 122 ly và 8-20 viên cho súng cối 32 ly. Điều quan trọng cuối cùng là hàng phòng thủ của quân Đức, trong thời gian chiến sự tại phía bắc và phía đông Tikhvin trước đây, quân Đức đã có thời gian củng cố rất vững trong thành phố.
Nhưng tình hình rất căng thẳng trong thành phố Leningrad và yêu cầu của bộ tư lệnh Xô Viêt tối cao là giải phóng Tikhvin càng sớm càng tốt. Do vậy, lực lượng quân đội Xô Viết số 4 bắt đầu tấn công, không còn thời gian để đợi chờ tiếp nhận các quân dụng cần thiết và quân tiếp viện thêm được nữa.
http://lenbat.narod.ru
|