View Single Post
  #15  
Cũ 23-10-2009, 23:29
ADAM ADAM is offline
Cá Vobla - Вобла сушеная
 
Tham gia: Feb 2009
Bài viết: 298
Cảm ơn: 883
Được cảm ơn 568 lần trong 201 bài đăng
Default

Thấy các bác thảo luận bài báo của bác Thiều sôi nổi quá, tôi cũng mạnh dạn có ý kiến:
Thời gian gần đây (từ loạt bài về nông thôn Việt Nam) bác Thiều trở thành một фигура khá nổi trên báo đàn vietnamnet, các cuộc talk show do vietnamnet tổ chức có sự tham gia của bác ý đã cung cấp nhiều thông tin thời sự xã hội.
Từ khi biết nhận thức, tôi luôn dị ứng với cảnh người Việt mang hàng rởm sang Nga bán, rồi đánh hàng Nga, đóng thùng/hòm gửi về nước, kể cả thời kỳ nước Nga ở thời kỳ khó khăn nhất (có lẽ do sĩ diện quá). Và tôi luôn cho rằng đó là những thói hư, tật xấu của người Việt làm xấu đi hình ảnh người Việt trong mắt người Nga (xin lỗi một số bác trong diễn đàn). Nhưng bài viết 1 của bác Thiều quá chân thật làm tôi hoàn toàn thông cảm và chia sẻ.
Tuy nhiên, qua 2 bài viết của bác Thiều tôi thấy có một số điều bác đã tự mâu thuẫn (hoặc ít nhất là bác đưa ra câu trả lời trước rồi lại đặt câu hỏi), ví dụ:
Bác viết: “Có lẽ tất cả những người Việt Nam đi lao động, học tập và công tác đều tìm cách mang hàng đến Liên Xô bán lấy tiền để mua hàng "đánh " về nước. Ngay cả các nhà văn Việt Nam đi học trường viết văn danh tiếng M. Gorky cũng dành hầu hết thời gian ngoài giờ học đi săn hàng mang về nước. Thay vào những cuốn sách trong những thùng hàng ngày về nước của các nhà văn là dây maiso, bàn là, nồi áp suất, phích đá... Ngày ấy, nếu những ai đi nước ngoài mà không làm thế sẽ trở thành những kẻ nhẫn tâm đối với gia đình họ. Những điều cao quí thì vẫn nghĩ đến nhưng trước mắt phải sống đã.
Người ta khó có thể giữ được những điều cao quí mãi mãi nếu cứ mãi mãi sống trong đói rét đến mê mụ cả đầu óc. Nhưng dù thế nào thì những u mê đó cũng chỉ là cái chớp mắt của vũ trụ vô tận. Tất cả những u mê và lú lẫn đó như là nguyên nhân của một trò chơi hài hước hoặc là một thoáng quên lãng con người của Thượng đế mà con người ra nông nỗi này”.
Rồi: “Hồi chúng tôi ở Moscow 21 năm về trước, một lần mấy anh em rủ nhau đi tàu điện ngầm để biết tàu điện ngầm của Liên Xô vĩ đại nhất thế giới như thế nào. Nhưng vì không biết tiếng Nga nên không thể nào tìm được lối về nhà khách Sứ quán.
Cuối cùng, chúng tôi gặp một đôi trai gái là sinh viên Việt Nam đang học ở Moscow. Chúng tôi vội túm lấy họ để nhờ chỉ đường. Họ rất nồng nhiệt và mời chúng tôi về thăm cư xá của họ trước khi đưa chúng tôi về nhà khách Sứ quán. Chúng tôi về theo và nhận thấy phòng ở của họ là một kho chứa những mặt hàng mà người Việt Nam nào sang Moscow công tác hay quá cảnh đều muốn mua mang về. Thế là, để họ chỉ đường cho mình, chúng tôi đã phải mua một số hàng của họ với giá cao hơn mua ở nhà khách Sứ quán”.
Rồi nữa: “Và dưới đáy những chiếc làn cói là đinh và mác quần bò rởm được giấu kín để sang đó may quần bò và gắn những đinh, những mác rởm kia vào rồi bán. Ngày đó, nghe nói Hải quan Liên Xô còn phát hiện ra cả một chuyến bay chở đến hàng vạn chiếc đồng hồ điện tử từ Việt Nam sang”.
Vậy mà ở bài 2 bác lại hỏi câu hỏi “Điều gì đã làm không ít những người Nga thay đổi tình cảm với những người Việt Nam mà trước kia họ là những người anh em thật khó ai sánh bằng? Bó tay với bác này.
Còn vấn đề Nina thắc mắc: “Trong lúc làm thủ tục nhập cảnh, cứ thi thoảng một người trong đoàn lại bị đuổi trở về xếp hàng lại vì một lý do gì đó mà không ai hiểu được” thì tôi nghĩ bác Thiều có lý do để không kể ra (hoặc không hiểu người ta nói gì vì bác ý không biết tiếng Nga), nên chúng ta chỉ còn nước “dự báo” thôi. Tôi cho là các bác ý lộn xộn khi xếp hàng làm thủ tục nhập cảnh (không xếp hàng 1 mà túm tụm vượt lên cả cái vạch màu vàng trước quầy của nhân viên biên phòng – sân bay nào cũng có cái vạch đó), hoặc rất có thể là tay biên phòng đó không thích đoàn khách của ta thì nó có thể nghĩ ra bất cứ hành động gì để tỏ thái độ (điều này rất thường xảy ra ở chủng tộc da trắng – я бью тебя потому, что ты мне не нравишься!!!).
Nói chung thì nước Nga và người Nga mới bây giờ khác trước rất nhiều rồi. Người ta nhìn nhau và nhìn chúng ta với ánh mắt nhiều ý nghĩ khác nhau và khác trước rất nhiều các bác ạh. Tôi quay lại Nga lần 2 vào năm 1999. Ở sân bay, với vẻ mặt “lạnh” và phong thái “đàng hoàng, đĩnh đạc”, tôi hỏi mấy tay công an:
- Товарищи милиционеры… - thì nhận được ngay câu trả lời:
- Мы вам теперь не товарищи - Thằng bé chết điếng người, nhưng trấn tĩnh lại ngay:
- Значит, Володия Высоцский прав... А как мы должны к вам обращаться?
- Мы называем друг друга господином. A что значит “Володия Высоцский прав”?
- Aх, вы слушайте его песни и поймете... và tôi lảng sang nội dung cần hỏi họ.
Ra khỏi sân bay, tôi nghĩ bụng, phải chuẩn bị tinh thần tốt để đối mặt với những sự việc và tình huống хрен trong những ngày sắp tới trên đất Nga. Và quả thật trong 4 năm tiếp theo có rất nhiều tình huống với công an Nga nữa rất thú vị, có thời gian tôi sẽ pot lên chia sẻ với các bác.
ADAM thân chào!

Thay đổi nội dung bởi: ADAM, 24-10-2009 thời gian gửi bài 00:01
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn ADAM cho bài viết trên:
Dang Thi Kim Dung (28-11-2010), Nina (23-10-2009), nqbinhdi (23-10-2009)