Trích:
htienkenzo viết
Thời ấy, gia đình tôi đã sống ở miền Nam, nhưng “vưỡn” thế!- cũng khổ cực như ngoài Bắc và Hà Nội.
-Quần áo: Mẹ tôi tự may cho cả nhà. Riêng quần áo của chúng tôi thì được phép “thời trang” giống như các cô, cậu “mô-đen” bây giờ. Có nghĩa là cũng vá chằng vá đụp và “lắp ghép”. Cũng “lộn cổ”, cũng “lớp anh trước, lớp em sau”- anh mặc chật thì em mặc. Thậm chí tôi phải mặc quần “âu” của 1 chị lớn hơn “nhường” lại(!)
-Giày dép: Giày BATA để đi hội hè, dép nhựa tái chế. Gia đình tôi may mắn có cô (dì) làm ở Nhà máy bánh kẹo Hải Châu (Minh Khai), chú (dượng) làm Gđ. Nhà máy nhựa Hà Nội (27-Hai Bà Trưng) nên thỉnh thoảng được mang dép nhựa trắng và nguyên sinh cùng với bánh kẹo ở Hà Nội gửi vào. Không phải đi dép nhựa đen và “được” dán đi dán lại nhiều lần nữa!
-Cứ mỗi buổi sáng tôi cầm sổ đi nhận 4 ổ bánh mì và 1 bịch sữa bột Liên Xô. Sữa bột về nhà pha với nước sôi và chấm bánh mì. Thỉnh thoảng mẹ tôi thay đổi món khác như: khoai lang tẩm bột mì Tây, muối, hành, bột ngọt và rán lên, ngon ra phết!
-Cứ 1 kg thịt “sấn mông” tiêu chuẩn thì quy đổi ra 1,5 hay 2,0 kg xương hay mỡ . Mẹ tôi dựa vào đó để điều tiết việc “tiêu thụ” thịt trong tháng. Và mua về, mẹ tôi phân chia và đếm số miếng thịt để có “kế hoạch” ăn trong bao nhiêu bữa.
-Vở học sinh: Tôi rất tiết kiệm giấy vở. Giấy vở thường xuyên “hiện hình” dăm lá mía. Tôi thường lấy giấy công văn đánh máy 1 mặt của ba tôi để đóng thành vở đi học.
Và, còn nhiều, nhiều thiếu thốn, khổ cực lắm! Còn lâu mới kể hết! Nhưng, khi ấy chúng vẫn “bài ca hy vọng” và sống bằng… niềm tin!
|
Bác Kenzo ơi,
Kể thế này lại thành "kể khổ" mất, như kiểu bác micha53 kêu là "ôn nghèo kể khổ" ý.
Kể sao hết những gian khó những ngày ấy được? Lâu lâu, giở lại nhật ký ghi ngày trước (thời còn trẻ tôi vẫn thường có thói quen ghi nhật ký, ghi chép và tổng kết công việc, rút kinh nghiệm từng giai đoạn một - à, cái này là học theo lời khuyên của Platon Mikhailovitch Kergientsev đấy ạ), lại bùi ngùi.
Ngày ở nước ngoài, nhiều đêm giật mình thức dậy, mồ hôi mồ kê toát đầm đìa. Chập chờn mộng mị với công việc nghiên cứu tưởng như đi vào ngõ cụt, xen lẫn vẫn cứ là những cảnh sống những ngày còn ở trong nước. Rất nhiều đêm, tỉnh dậy rồi không sao ngủ lại được, tôi vẫn cứ bần thần tự hỏi "Sao mà ngày trước ta lại có thể nghèo đến vậy? Mình ngu đần ư, lười nhác ư, không đủ năng động ư? Tất cả đều không phải". Sau này, tôi đã tự giải thích được rồi và từ đó thấy cuộc sống dễ chịu hơn nhiều.