Em rất cảm ơn các bác đã quan tâm ! Về cái dấu thì em cũng đã xin được ngay hôm đấy và phải do cấp trên của anh ta ký và đóng dấu ạ. Nhưng em thấy bức xúc nên mới tỏ bày để tham khảo ý kiến mọi người. Vì em nghĩ,các ông,bà hay các dân đen quê nhà em cứ phải sống chung với kiểu Quan này thì chắc còn bị hành nhiều nữa. Chả là bà chị dâu nhà em là giáo viên cấp 2 cũng đang giảng dạy tại địa phương,nhân khẩu tại địa phương mấy chục năm nay rồi,bị cái u ở cổ nên phải ra BV Bạch Mai để mổ. Ông anh em xuống xin cái xác nhận để đi viện mà Ông Quan này cũng đâu có cho? Thế rồi anh em lại phải lọ mọ về quê ngoại của chị để xin mà họ vẫn ký đấy ạ. Chính vì thế cộng với vụ của em nữa nên nhà em mới bức xúc như thế.
Em đồng ý với bác Nguyenquyetchien là
"rất có thể trình độ về nghiệp vụ của họ chưa được bổ túc đầy đủ nhất là ở cấp xã - phường"..
Em nghĩ là về khía cạnh như bác đề cập chứ không ở khía cạnh về tiền bạc. Bởi vì họ không tỏ thái độ gì(hay tại em không nhận ra chăng) là vòi vĩnh tiền bạc.
Nhưng em thắc mắc về hành vi,thái độ như các bác đề cập là tại sao họ không giải thích rõ ràng và yêu cầu cần những thủ tục gì? Với lại nếu nói về nguyên tắc,họ có nghĩa vụ phải giải thích,hướng dẫn và có trách nhiệm cho em cái tờ đơn mẫu chứ !
Về ý kiến của bác Dưahau: .."Muốn làm việc gì trước hết bạn nên hỏi người có chức trách thủ tục cần thiết ( mà hiệu quả nhất là với thái độ lịch sự, khiêm nhường)." Thì em thấy là nếu họ biết như thế thì đâu đến nỗi. Bố em đi mất nửa ngày trời,họ không tiếp và cũng chả giải thích gì,chỉ nói là em phải có mặt và mang giấy tờ đến mà không nói là loại giấy tờ gì. Thành ra em đi phải cầm theo cả sổ hộ khẩu gia đình nữa ạ. Ra đến nơi,ông ta không tiếp rồi bảo chờ đợi và bỏ đi mấy tiếng đồng hồ. Ông anh em đi dạo khắp cả UB,ngó hết các phòng cũng chả thấy đâu..???
Có một sự lạ kỳ là khi thấy ông anh nhà em to tiếng và sang tận phòng chủ tịch xã để trình bày,đích thân ông chủ tịch gọi anh ta sang nói rằng,nếu trong sổ lưu chưa có thì cứ xác nhận cho họ đi,vậy mà anh ta không nghe(lần đầu tiên em chứng kiến trên bảo dưới không nghe thật sự đấy ạ). Em chưa nói đến nghiệp vụ chuyên môn,chỉ về thái độ và hành vi như vậy đã không chấp nhận được.
Nói như bác Xamova,mình cứ việc cho gói thuốc,hút hay không là quyền của họ. Em đã có nghĩ đến việc này rồi,nhưng ở khía cạnh khác. Đấy là chuyện tình cảm và các mối quan hệ. Chị gái anh này học cùng chị gái nhà em,anh ta học cùng anh trai nhà em(hiện nay cũng đang ở Nga ạ) và em học cùng cô em gái nhà anh ta. Vậy nên em tính chiều hôm đấy mời các bạn bè thân hữu và cả anh ta(theo lời ủy thác của anh trai đang ở bên này)tham dự buổi gặp mặt thân mật tại nhà em. Nhưng sự việc làm em thấy tổn thương cả tình cảm và cái dự định mà em đã nghĩ tới đã không thực hiện được các bác ạ. Cả nhà em và ông anh trai bên này bảo là thôi,bỏ qua đi,nhưng em thấy bứt rứt không chịu được. Em xin được tham khảo thêm ý kiến của các bác và dự tính kế hoạch theo cách nghĩ của em để dân quê nhà em đỡ khổ thôi ạ !
__________________
Đi một ngày đàng học một sàng dại
Sàng đi sàng lại còn một tí khôn !
|