Trích:
Cá Măng viết
À, đề nghị các bác đặt tên luôn cho từng bức một để dễ bình bầu ạ.
|
Đúng là món ăn chơi nào cũng có công phu riêng, đêm hôm trước lấy lá phong về nhà là đúng 23h30 đêm, nâng niu cất trong ngăn rau quả trong tủ lạnh sau khi ngắm lại từng lá để biết tình trạng còn bao nhiêu % xanh, bao nhiêu % nâu, vàng... lá nào cuống còn khỏe lá nào sắp rụng cuống... Đêm muộn em hì hục xạc pin máy ảnh để sáng hôm sau tác nghiệp. Sáng ra mở mắt chạy ra chỗ xạc pin thì thấy pin đã automatic lắp vào máy ảnh hóa ra "lá phong xanh" nhà em chuẩn bị mang máy đi công chuyện 1 ngày, hơi ấm ức, nhưng quyết định thôi thì "nghệ thuật (tạm thời) vị nhân sinh" 1 ngày vậy!
Nhưng vẫn ra hiện trường ngắm ngi'a lại 1 lần tổng duyệt trước khi thao tác, cái bố cục mình ưng đã bị "remove" đi không còn nguyên nữa, nhưng còn một chỗ sơ-cua cũng tàm tạm ổn, lượn qua lượn lại, bay bay bổng bổng... tưởng như mình đang ngồi trên tàu bay giấy... Về nhà lại lôi lá phong ra sắp xếp, không dám cho vào tủ lạnh nữa mà úp rổ chặn cái thớt lên, không mèo nó tưởng rau nó gặm thì bỏ xừ, chả là em cứ sợ nó ủng thành màu nâu hết.
Rồi bắt đầu hối hả làm bù công việc của ngày hôm hòng kéo lại mấy giờ đi tàu bay giấy...
Đêm qua được bác Chaika phổ biến kinh nghiệm "lăn lê bò toài" để có được 1 bức ảnh đẹp, hai chị em cười rũ rượi, sáng mai sẽ thực hành đúng bài bản chuyên môn, dưng mà em lại "
năn nê" ngoài hiện trường mới khổ chứ, không biết đồng bào ta đi đường có thông cảm cho không hay lại tưởng mình leng keng, ẩm IC...