Hì hì! Bài này là thơ tình, là bài thơ tình duy nhất mà em viêt đấy!
nnnnnnnnnnnnnnnnnHoa mận trắng
nnnnnnnnnnnnnnnnnnnMột buổi ban trưa đường ngập nắng,
nnnnnnnnnnnnnnnnnnnAnh và em dạo bước trên đồng.
nnnnnnnnnnnnnnnnnnnMái tóc em cài hoa mận trắng.
nnnnnnnnnnnnnnnnnnnAnh nhìn em mỉm cười với dong sông.
Trích:
Andre Plentinov viết
Trong quyển "Nhật kí thơ" của em mà em chẳng may làm mất rồi có các bài "Hoa sen", "Con thuyền vàng", "Quê hương ta" và "Hoa mận trắng" là làm để chấm điểm văn.
|
Bởi vì thế nên khi nộp lên cô, em đã phải sửa thành:
nnnnnnnnnnnnnnnnnnnMột buổi ban trưa đường ngập nắng,
nnnnnnnnnnnnnnnnnnnChị và em dạo bước trên đồng.
nnnnnnnnnnnnnnnnnnnMái tóc em cài hoa mận trắng.
nnnnnnnnnnnnnnnnnnnChị nhìn em cười với dòng sông.
Câu cuối có bớt đi chữ "mỉm" vì em phải làm thơ thất ngôn.