Khuân bài đầu tiên của bác Phan cho mọi người tiện theo dõi, những chữ in đậm là tên các mem của NNN:
Gà sang đường
Chuyện này kể về một con gà mái tơ đi sang đường. Tuổi tơ là tuổi chưa nhảy ổ, chứ lọai nhảy ổ mấy lần rồi thì còn gì mà nói? (Ý của USY ). Đang tơ nên nó hay tơ tưởng, thỉnh thỏang nó còn làm thơ, những bài thơ nó làm ra, tự nó thấy rất hay, nhiều lúc vừa bới giun nó vừa ngâm nga:
Sao anh không về thăm thôn cũ
Nhìn đám gà tơ, đám lá tơ
Vườn ai rộng quá tha hồ bới
Em nhớ anh nhiều, em làm thơ
Bài thơ hay như thơ Hàn thi sỹ, đúng không các bạn? Thỉnh thoảng nó post vài bài thơ kiểu đó lên diễn đàn nuocnga.net, ông Phương Tổng quản PM cho nó, động viên nó tiếp tục làm thơ tình theo hướng hiện thực xã hội chủ nghĩa. Nó đang đi theo hướng đó, nó nghĩ tương lai sẽ rất tươi sáng, tương lai của một nhà thơ nữ tài năng.
Nói về thơ thì tưong lai của nó khá rõ ràng, nhưng còn tương lai nói chung thì nó thấy còn mờ mịt lắm. Ở tuổi tơ người ta hay bối rối trước cái tương lai bất điịnh, con gà của chúng ta cũng không phải là ngoại lệ.
Gà mẹ bảo nó cố thi vào đại học. Chỗ này phải nói thêm là loài gà chỉ biết mẹ mình là ai, còn bố thì là một kẻ nào nó trong số gà trống trong đàn hoặc ngoài đàn, cái gã đã nhảy đánh vèo một phát lên lưng gà mái mẹ, xong rồi vỗ cánh kêu o o khoái chí, chả thèm biết hậu duệ của mình là những ai. Như thế cũng tiện các bạn nhỉ?
Mẹ khuyên thế nhưng nó sợ vào đại học lắm. Nghe đồn là các thấy trước khi chấm điểm chính thức cho sinh viên gái thường hay đòi chấm một nhát như kiểu gà trống chấm gà mái. Eo ôi, thế thì nó chả đi đại học làm gì, ở nhà cũng ối người chấm.
Băn khoăn về tương lai, nó tìm đến nhà ông đồ Nguyên Anh, người nổi tiếng xem bói rất giỏi, ông này uyên bác, đông tây kim cổ cái gì cũng tỏ tường, ông xem tử vi, xem chỉ tay đều rất hay. Thường thì ông không xem quá khứ (quá khứ thì ai cũng biết rồi, xem làm gì?), chỉ xem tương lai và ai cũng khen là ông nói rất đúng.
Ông Nguyên Anh lấy lá số tử vi cho nó và để yên tâm hơn, ông xem cả chỉ tay, nhưng vì con gà mái tơ làm gì có bàn tay nên ông Nguyên Anh quyết định xem ...nách của nó, bảo xem thế cũng được. Ông phán:
- Tương lai của cô tốt lắm, trừ đường chồng con.
Gà mái tơ bối rối, chuyện chồng con là quan trọng nhất của một đời con gái, làm sao không lo một khi thầy đã phán như vậy?
- Số cô sẽ lấy một anh chồng đẹp trai, tốt bụng, giọng bariton gáy sang sảng, mỗi tội mắt hơi mờ. Vì mắt mờ nên anh ta có tên là Gà Mờ .
Các bạn thấy thầy Nguyên Anh giỏi chưa, đoán được cả tên người chồng tương lai của gà mái tơ, có ông thầy nào làm được như vậy không?
Gà mái tơ hơi buồn vì số phận an bài nó phải lấy một tay mắt mờ, ngồi im không nói gì. Thầy Nguyên Anh động viên:
- Em đừng lo, lấy được thằng chồng gà mờ có khi lại hay em ạ. Mắt nó mờ một chút thì nó đỡ liếc gái, em đỡ lo nó chạy theo con khác.
Gà mái tơ có vẻ yên tâm đôi chút. Để cho cô bé yên tâm hơn, thầy Nguyên Anh đá thêm:
- Nếu sau ba năm em chưa lấy được ai thì quay lại đây, anh sẽ ...lấy em! Mắt anh cũng mờ rồi, hiện phải đeo kính đây này.
Ha ha, bố Nguyên Anh này vui tính phết!
Tìm hiểu quanh trong làng, gà mái tơ không thấy chàng gà trống nào có tên là Gà Mờ, nó lại bỏ một buổi đào giun sang nhà ông Nguyên Anh hỏi cho rõ địa chỉ anh gà Mờ. Thầy đồ cười tít mắt:
- Gà Mờ ở xã bên kia con đường cao tốc.
Thầy đồ biết chắc là gà mái tơ chả dám băng qua đường cao tốc, cuối cùng phải quay về lấy thầy thôi. Thâm nhỉ?
Đó là lý do vì sao con gà mái tơ quyết định băng qua đường cao tốc. Con gái thời nay nó dạn dĩ thế đấy, chủ động đi tìm chồng chứ không như mấy cụ bà trên diễn đàn, thời trẻ không nói làm gì, bây giờ già cứng như gộc tre mà vẫn còn cố làm ra vẻ e lệ!
Một buổi sáng nọ, gà mái tơ lấy hết dũng khí chạy ra đường cao tốc, mặc dù mẹ nó đã nhiều lần dặn không được đi sang làng khác, rất dễ lây nhiễm Virus H5N1. Người ta khi chạy theo chữ tình thì hoàn toàn có thể bỏ ngoài tai mọi lời cảnh báo.
Con đường mùa đông tệ hại hơn con đường mùa hè, bùn bắn tứ tung mỗi khi có xe chạy qua, mà xe thì cứ chạy nối đuôi nhau. Đứng một lúc, gà mái tơ đã mờ cả mắt vì không khí ô nhiễm, nó thầm nghĩ rằng ở gần đường xa lộ thế này thì mọi con gà, mà chả riêng gì gà, đều trở thành gà mờ hết. Than ôi, hóa ra anh chồng tương lai của nó là một gã gà bất kỳ nào đó bên kia xa lộ ư? Nghĩ như thế làm nó hơi nản chí, chưa vội chạy sang đường, nói thế chứ nó có muốn sang cũng chưa sang được, xe lao như bị ma đuổi do đoạn này cảnh sát giao thông không bắn tốc độ.
Đứng buồn, nó đưa mắt sang phía bên kia xa lộ, ngắm cảnh. Người có tâm hồn thơ rất thích ngắm cảnh, nó cũng vậy. Xa xa phía chân trời là một cánh Rừng bach dương rụng lá, thân cây lốm đốm đen trắng như con chó đốm nhà lão Admin ở cùng xóm với nó, cái con chó chết tiệt ấy rất hay đuổi theo đám gà mái, vừa sủa vừa tạp làm cho bọn kia chạy te tái, mỗi con rụng mất mấy cái lông.
Trước mắt là đám ruộng Bí ngô, quả nào quả nấy tròn căng, hiền lành nằm bên nhau như trong tranh vẽ. Thế mà không hiểu tại sao có người lại bảo loài bí giống như bà giáo già khó tính, rất hay bắt bẻ bọn trẻ con, nào là "Viết phải đúng chính tả, có dấu tiếng Việt đàng hoàng!", nào là "Chuyện riêng tư cô mang về mà về cất vào tủ nhá, đừng phơi ra giữa thiên hạ!" v.v. Đúng là người đời lưỡi không xương.
Phía sai đám ruộng bí là một bão đất hoang, hoa Tử Đinh Hương mọc đầy, khoe săc tím ngay giữa mùa đông lạnh giá. Đôi chỗ còn sót lại mấy cái xác xe tăng cũ, đứt xích nằm nghiêng sang một bên, đó là dư tích chiến tranh mà ta có thể gặp ở rất nhiều nơi trên đất Việt. Chỗ bị cái xe tăng đè, một số bông Tử đinh hương mọc ngược, người ta gọi là Đinh Tử Hương.
Lẫn trong đám Tử đinh hương là hoa Forytchya của Thanh Xuân74, cũng màu tím, cũng đẹp và buồn.
Mải ngắm cảnh, gà mái tơ không để ý thấy có một Em bé Liên xô mười ba ki lô đang tiến lại gần. Em bé này tuy còn bé nhưng khuôn mặt đã khá phúc hậu, thấy con gà mái xinh đẹp, định bế con gà lên, chụp chung với nó một kiểu để về khoe với các thầy cô là em bé cũng có tham gia lao động sản xuất, giúp đỡ bố mẹ chăn nuôi cả một đàn gà béo tốt. Nhưng con gà nhà quê đâu có chịu chụp ảnh với người lạ, nó bỏ chạy đi chỗ khác. Bực mình, em bé liên xô bỏ về nhà ngồi viết hẳn một bản luận văn về đề tài "Con gà đi qua đường", luận văn này đang chờ bảo vệ để lấy học vị tiến sỹ khoa học. Bạn đọc đừng có nghi ngờ chuyện này, ối bản luận văn tiến sỹ khác còn tệ hơn bản "Con gà đi qua đường" mà chủ nhân của nó vẫn có cái chữ tiến sỹ ngời ngời in trên card visit đấy thôi?
Đúng lúc này, một cái xe quân sự phanh kít lại, ngay chỗ con gà tơ đứng. Từ trên xe một ông cấp tá nhảy ra, lấy máy ảnh chụp cái xác xe tăng rỉ mấy chục năm nằm phơi mưa nắng. Hóa ra đây chính là nhà sưu tầm Vũ khí Nga, họ Đoàn, là cháu mấy đời của Đoàn Dự, một nhân vật anh hùng tài cao và lắm người yêu trong chuyện của Kim Dung. Đoàn công tử thời hiện đại chụp xong một loạt ảnh (máy kỹ thuật số thì chụp vô tư, không sợ tốn phim) mới phát hiện ra con gà mái tơ đang đứng nép ở vệ đường, nháy mắt với chú thượng sỹ lái xe kiêm cần vụ:
- Anh em mình bắt con gà này đi, được bữa nhắm ngon lành!?
Nghe thấy thế, gà mái tơ tức lắm. Ví như ông cấp tá kia có buông lời trêu ghẹo tán tỉnh, kiểu như: "Em đi đâu một mình thế em? Đi với bọn anh cho vui nhé?" v.v. thì nó cũng chỉ hơi tức thôi vì đó cũng là chuyện vẫn thường xảy ra với đám đàn ông khi ra khỏi nhà. Đằng này, ông kia chỉ nghĩ đến chuyện cho nó vào nồi, làm sao nó không bực?
Con gà lại một lần nữa bỏ đi chỗ khác. Ông sỹ quan nuối tiếc nhìn theo, không dám đuổi theo bắt vì sợ mang tiếng là bbộ đội bắt gà.
Đúng lúc này một xe tải chở các nữ nông trường viên chạy qua. Trên xe là các cô Nina (và cả Nhina nữa), Tanhia, Ôlia, Nheva, Lena, Raiva... Cô nào cũng chít khăn hoa, hát vang bài hát Nga:
(còn tiếp)
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
|