Các anh chị thân mến!
Năm 1990, HT có chép 2 bài thơ của Sinh viên Việt Nam học tại Nga vào sổ thơ của mình. Hai bài thơ này được đăng trên báo Văn nghệ số ???? (không nhớ) và có lưu truyền trong cộng đồng sinh viên Việt học tại Nga những năm ấy, nhưng không có tên tác giả, chỉ viết là "Lưu học sinh tại Nga, mùa đông 1990". Nhân VTV có chương trình “VTV - Chương trình "Tình thầy trò Xô viết" 11/2009 “, Ban tổ chức đi tìm những bài thơ, bức ảnh , bài viết một thời kỷ niệm của anh chị em sinh viên học tại Nga, em hỏi xem anh chị nào có biết tác giả của 2 bài thơ này không nhé:
Bài thứ nhất: VỚI MẸ
Mẹ ơi!
Con sợ lúc nào có một chàng đến với con
Con sẽ nhớ người ta hơn nhớ mẹ
Với tuổi thơ con không còn thơ bé
Dẫu nhà mình tất cả vẫn như xưa
Con sợ mất đi một góc nhỏ riêng tư
Mùa Đông Nga tuyết bay dữ dội
Chẳng còn nhớ một mùa hè nhiệt đới
Ngọn gió nồm và cái nóng hanh hao
Con bận lòng với vần thơ nơi đâu
Truyện Kiều bỏ quên trong góc tủ
Một cánh cò chỉ còn gợi nhớ
Một cái gì rất xa, rất xa
Con muốn trở về mảnh ao nhà ta
Hoa sung nở lung linh mùa hạ
Hoa thiên lý hôn lên đôi má
Hương lẫn vào ánh trắng
Cửa sổ nhà mình còn mở hay không
Tan học về biết mẹ không đi vắng
Thấy trong lòng điều gì yên tâm lắm
Dẫu ngoài đường tàn khốc nắng và mưa
Con muốn trở về bé dại, ngây thơ
Mải nghĩ vẩn vơ để nồi cơm cháy
Biết mẹ mắng oan mà không dám cãi
Con bận viết tiếp bài thơ ????
Bây giờ con đi xa mẹ hơn
Xa nhà mình và tuổi thơ ở lại
Năm tháng cứ trôi đi mãi mãi
Riêng phù sa đọng lại bến bờ
Nhưng mẹ ơi!
Nếu có chàng trai nào đến với con .....
Ôi! con gái yêu dòng sông của mẹ
Con cứ đi đi đừng băn khoăn như thế
Dẫu cuộc đời dài rộng bao nhiêu
Sông chảy đến đâu chẳng có bến bờ
Mẹ chỉ sợ những dòng sông không chảy
Và, mẹ mãi là một góc nhỏ riêng tư!
Bài thứ hai: Không đề
Công viên mùa lá đổ chiều nay
Ghế đá trơ vơ không ai còn ngồi nữa
Gió mùa đông đã theo về gõ cửa
Xao xác buồn im lặng giữa thinh không
Nhưng con đường dài suốt dọc mùa đông
Anh đã đi có em làm kỷ niệm
Bên tuyết trắng hàng bạch dương cũng trắng
Xa mất rồi nỗi nhớ có nguôi ngoai
Lá vẫn rơi, cây nghiêng đổ vệt dài
Gió và gió lang thang chiều trầm lặng
Bỗng thương nhớ một phương trời xa lắm
Công viên mùa lá đổ chiều nay !
( Bài này của nam SV Bách khoa học tại Nga )