Và các tác giả được mời ra phòng khách để ăn mừng việc hoàn tất quốc ca, nơi một bàn tiệc đã bày sẵn. Sau những lời chúc mừng, Stalin quay sang Mikhalkov và nói: “Không cần phải cạn cốc sau mỗi lời chúc rượu đâu. Khi đó nói chuyện với các anh sẽ chẳng có gì thú vị. Và đừng có nhút nhát nhé!”
“Đồng chí Stalin, nhưng tôi không nhút nhát!” – Mikhalkov trả lời. “Chúng tôi không thích những kẻ thô thiển, - Stalin tiếp tục, - nhưng cũng không thích những người nhút nhát. Anh là đảng viên chứ?” Nhà thơ trả lời: “Tôi không theo đảng phái”. Khi đó Stalin im lặng và nhận xét: “Chẳng sao cả. Tôi cũng không theo đảng phái”.
Bây giờ phần lời của bản quốc ca “nguyên gốc”, quốc ca Stalin vẫn có thể đọc được tại nhà ga tàu điện ngầm Kursk vừa phục chế cách đây không lâu.
Năm 1977, sau khi thông qua Hiến pháp Liên Xô mới, Sergei Mikhalkov biên tập lại phần lời cho Quốc ca Liên Xô: từ lời cũ cần phải bỏ ra tên của Stalin, cũng như phải lưu ý đến một số điểm cho phù hợp với tình hình hiện tại. Từ Đại hội XX của Đảng Cộng sản Liên Xô khi nạn sùng bái cá nhân bị vạch trần cho đến khi xuất hiện phiên bản lời mới, Quốc ca Liên Xô là “bài hát không lời”.
Hai mươi năm sau Mikhalkov lại phải viết phần lời mới của quốc ca, nhưng đã ở một quốc gia khác với tên gọi khác. Năm 2001 quốc ca mới vang lên ở khắp nước Nga. Khi đó nhà văn nói trong một bài phỏng vấn, rằng ông chân thành muốn được sáng tác “quốc ca cho quốc gia chính thống giáo”.
Tài sản gia đình
Không chỉ một thế hệ trẻ em đã lớn lên với những tác phẩm của Sergei Mikhalkov, và trong số trẻ em đó có cả con, cháu và chắt của nhà thơ. Trong dòng họ Mikhalkov-Konchalovsky nhiều tài năng, ngoài hai cậu con trai – hai đạo diễn nổi danh, còn có 11 người cháu và cũng gần bằng chừng đó chắt của Sergei Mikhalkov.
Sergei Mikhalkov làm quen với Natalia Konchalovskaya – nữ nhà văn, cháu gái của họa sĩ Surikov tại Moskva năm 1936, khi Mikhalkov 23 tuổi, còn Konchalovskaya thì 33 tuổi. Họ chung sống với nhau 53 năm, cho đến khi Konchalovskaya qua đời năm 1988.
___________
(còn tiếp)