Cảm ơn bác Thao vietnam, hình như anh em ta tư tưởng "nhơ nhỡ" gặp nhau. Tự nhiên hôm qua khi phóng lang thang trên phố, thế quái nào em lại nhớ đến 4 câu trong "Mây trắng của đời tôi" của bác LQV, nhưng lại nhớ không chính xác lắm. Đó là 4 câu thật gợi:
Trên mái nhà, cao vút rừng cây
Trên rừng cây, những đám mây xô dạt
Trên ngày tháng, trên cả niềm cay đắng
Thơ tôi là mây trắng của đời tôi
Mùa hè em về phép sau năm thứ ba, cũng là mùa hè mà gia đình nhỏ của LQV gặp nạn. Thơ của bác Vũ cũng nổi tiếng, theo em là cũng chẳng kém kịch là mấy.
Nay em xin copy toàn bài đó ra đây:
Mây trắng của đời tôi
Những ngọn lửa vô hình chưa kịp có tên
Dòng nhựa trong cây, mùa xuân trong dòng nhựa
Cơn gió ẩn sau buồm, chân trời sau biển cả
Những nhịp cầu
Nối hạt cát với ngôi sao
Bánh ăn và giấc mộng
Đưa tôi tới những bến bờ chưa tới được
Vượt khỏi mình, tôi nhập với trăm phương
Nói lời riêng mà thấu triệu tâm hồn
Sau đêm tối, một ban mai mới mẻ
Dẫu ngắn ngủi dẫu từng tia chớp lóe
Đủ cho anh nhìn thấy mặt em rồi
Trên mái nhà, cao vút rừng cây
Trên rừng cây, những đám mây xô dạt
Trên ngày tháng, trên cả niềm cay đắng
Thơ tôi là mây trắng của đời tôi
Những dòng thơ thao thức khôn nguôi
Những dòng thơ người viết cho người
Trên bãi bể thời gian, tôi viết tiếp
Những dòng thơ như móng tay day dứt
Trên vỏ dưa xanh thắm của mùa hè
Cho kẻ xa nhà mái lá chở che
Cho ngưng lại nhịp đồng hồ quên lãng
Sợi dây mỏng nối liền ta với bạn
Và ban mai trong mắt những con gà …