Một hôm, sau khi sáng tác một truyện cổ tích bằng thơ và chép lại bằng kiểu chữ in, Mikhalkov đem truyện đến một trong những nhà xuất bản Moskva đến tận tay “tổng biên tập”. Một tuần sau, Mikhalkov nhận được lời từ chối của nhà xuất bản, nhưng vẫn kiên trì tiếp tục sáng tác.
Khi Mikhalkov 15 tuổi, bài thơ “Con đường” của ông được công bố trong tạp chí “Vươn lên” (Rostov-na-Donu). “Đừng nên say mê quá, hãy học làm việc và gửi cho chúng tôi những bài thơ của mình” – đó là những gì thư ký tòa soạn viết cho Mikhalkov lúc đó.
Sau đó, khi gia đình nhà thơ trẻ chuyển đến Piatigorsk, Mikhalkov gia nhập tập thể các nhà văn vô sản vùng Tersk, và thơ của Mikhalkov bắt đầu xuất hiện trên các trang của tờ báo “Terek” vùng Piatigorsk. Sau khi tốt nghiệp phổ thông Mikhalkov đến Moskva, nhưng nhuận bút từ nghề viết ít ỏi khiến Mikhalkov phải kiếm sống thêm bằng cách làm công nhân tại nhà máy dệt Moskvoretskaya.
Bù lại, Mikhalkov trở nên nổi tiếng. Những bài thơ và bài hát của nhà thơ 20 tuổi không chỉ được đăng trên báo chí, mà còn vang lên từ sân khấu tạp kỹ. Và trong bộ sưu tập của Mikhalkov cũng xuất hiện những giải thưởng đầu tiên tại các cuộc thi văn chương khác nhau.
Mặc dù vậy, Mikhalkov tự thừa nhận rằng trong những năm tháng ấy thơ của ông cũng giống giống thơ của nhiều nhà thơ trẻ. Cần phải có thời gian, để tìm ra phong cách của mình, giọng thơ của mình. Các nhà văn như Samuil Marshak, Agnia Barto và Kornei Chukovsky đã có ảnh hưởng tới sáng tác của nhà thơ, và Mikhalkov cũng đánh giá cao sáng tác của nhà văn Thụy Điển Astrid Lindgren.
Trong 96 năm cuộc đời mình, Mikhalkov đã trải qua sự sụp đổ của nước Nga Sa hoàng, Cách mạng Tháng Mười, và cả Chiến tranh Giữ nước Vĩ đại. Từ những ngày đầu chiến tranh, Mikhalkov làm phóng viên quân sự ban đầu tại Mặt trận phía Nam tại tờ báo Hồng quân “Vì vinh quang Tổ quốc”, rồi sau đó làm việc ở tờ báo “Chim ưng Stalin”. Thời kỳ này Mikhalkov viết bút ký, thơ chính trị, các truyện ngắn hài hước, và viết truyền đơn dành cho du kích.
______________
(còn tiếp)