View Single Post
  #9  
Cũ 31-08-2009, 22:34
vhnga vhnga is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Jun 2009
Bài viết: 76
Cảm ơn: 51
Được cảm ơn 51 lần trong 26 bài đăng
Default

Xaphanop xúc động bước tới thềm cửa. Ông gõ cửa:
- Ai đấy? Một người đàn bà mảnh dẻ xuất hiện trong khung cửa và ông nhận ngay ra cô.
- Cô Maria Petoropna. Ông khẽ nói – Cô không nhận ra em àh?
Cô nhìn ông từ đầu đến chân trong vài giây.
- Pasa Xaphanop phải không? Pasa đấy àh? – Cô nói hơi hốt hoảng – Vào đây, vào đây đi em.
- Vâng ạ, vâng ạ, em vào đây. Xaphanop ấp úng, không hiểu vì lẽ gì mình là người lớn, một nhân vật có tiếng tăm mà lại đỏ mặt như một cậu học sinh ngày còn đi học.
- Ừ, thế là em đã về đây, Pasa ạ. Em thứ lỗi, cô cứ gọi em như thế. Không còn nhận ra em được nữa. em đi công tác qua, có việc à?
- Em tạt qua thôi, cô Maria Petoropna à. Ông đáp nhưng không hiểu vì sao không nói mình vừa từ miền Nam lên, ông nghĩ nói như vậy thì quá hời hợt và bất tiện.
-Em sẽ uống trà với cô bây giờ. Em chờ một tí, xong ngay thôi.
Ông không muốn uống trà. Ông chỉ muốn nói và hỏi. nhưng cô Maria Petoropna vẫn bưng trà vào và vui vẻ nói:
- nào, bây giờ em kể chuyện mình cho cô nghe đi, em sống thế nào? Nhưng mà thôi, qua báo chí, cô biết khá nhiều về em. Cô đã đọc những bài báo và các cuốn sách của em. Em đã lấy vợ chưa? Cô hỏi vội ông.
- thưa cô, đã ạ.- Xaphanop đáp
- Em hạnh phúc chứ?
- Thưa cô, có lẽ thế. Em được một cháu trai.
- Ừ, thế thì tốt rồi. Còn công tác thì sao? Em đang làm việc gì?
- Em đang thiết kế một mẫu mới, cô Maria Petoropna ạ.
- Thế tình hình thế nào, có đạt kết quả không?
- HIện còn chưa rõ, cô ạ. Cô Maria Petoropna ơi, ta hãy nói chuyện về quá khứ, về trường…
Cô Maria Petoropna gật đầu, trầm tư nói:
- Cô nhớ rất rõ lớp các em. Đó là lớp trước chiến tranh. Toàn nhưng em hiếu động, nghịch ngợm, có năng lực…
- Cô có nhớ cho em hai điểm về đại số không, cô Maria Petoropna?
- Có chứ, vì em không chịu làm bài tập về nhà, trong chờ may rủi. mà môn Toán thì em học nhẹ nhàng, nhưng em lại lười học.
Cô Maria Petoropna rớt nước trà vào chén, càm thìa lên, suy nghĩ và hỏi:
- Em có nhớ Misa Sechtoro không?
- Có chứ ạ, em vẫn thường ganh tỵ với nó mà lại. cả lớp em mê mệt vì những bài luận của Sechtowro về đề tài văn học. còm em thì chẳng đâu vào đâu cả.
- Misa làm phóng viên – Cô Maria Petoropna chậm rãi nói. Nó nay đây mai đó trong nước và cả nước ngoài. Cô thường đọc bài của Misa và cô cũng hay nhớ lại.
- Misa có hay đến thăm cô không, cô?
- không
- Vâng – Xaphanop nói – Mỗi người một ngả. Em nghe nói Vitca bây giờ làm giám độc một nhà máy lớn ở Uran. Thật không ngờ. Em có gặp Vitca ở Matxcova. Bệ vệ lắm, trông không còn nhận ra được nữa. Vitca có ghé qua đây không cô?
- Gì cơ? Cô Maria Petoropna hỏi và đưa mắt nhìn xuống khẽ lắc đầu.- Em uống nước chè đi, Pasa.
- Thưa cô, thế còn có ai đến thăm cô, cô còn gặp bạn nào trong lớp em nữa ạ? Paven hỏi? – Cô có gặp Grisa Xamoilop không? Nó làm diễn viên. Em nhớ hồi ấy cô nói với nó rằng nó có tài đấy ạ.
- Cô chỉ trông thấy Grisa trên màn ảnh thôi, Pasa ạ.
- Chẳng nhẽ, Grisa cũng không đến?
- Không, không đến…
- Thế còn Seechtoro ạ?
- Gì cơ?, không, uống nước đi em, kẻo nguội mất.
- Thưa cô, thế có ai viết thư cho cô chưa? Biết được cũng hay. Chắc cô nhớ Volodia Bôicop, Nina Vinocuroca, Boria Gomuria. Cô có biết gì về mấy người này không?
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn vhnga cho bài viết trên:
Andre Plentinov (01-09-2009), chaika (01-09-2009), hungmgmi (01-09-2009), huong duong (23-08-2010), nthach (01-09-2009)