Trích:
Huonghongvang viết
Các cây Ô đầu nói chung đều rất độc (thuốc độc bảng A). Nhiều dân tộc các nước xưa và nay dùng Ô đầu tẩm độc săn bắn súc vật (kể cả voi). Độc là do chất aconitin của nó, uống 1 mg đến 1,5 mg có thể chết người. Trong củ Ô đầu rửa sạch phơi khô, người ta quy định phải có 0,5% alcaloid toàn phần phụ thuộc vào loại cây, từng địa phương thu hái, thời gian thu hái, cách chế biến và bảo quản.
Đặc tính của aconitin là rất dễ thủy phân trong dung dịch nước hay cồn ở nhiệt độ thường và với thời gian bảo quản. Với sức nóng (như lùi trong tro nóng), nó càng dễ thuỷ phân để cho chất benzoylaconin (400 - 500 lần kém độc) rồi aconin (1.000 - 2.000 lần kém độc hơn). Do đó, ta có thể giải thích tại sao nhân dân các vùng có cây Ô đầu (Tứ Xuyên - Trung Quốc) dùng củ tươi nấu cháo ăn để trị phong thấp như cơm bữa mà không bị ngộ độc. Nhưng kinh nghiệm Việt Nam chỉ tán nhỏ ngâm rượu 5 - 7 ngày để xoa bóp, hoặc tán bột trộn với bột thuốc khác làm thuốc dùng ngoài, ít khi dùng trong.
[Vì vậy mới có món Cháo đặc sản ở Hà Giang được giới thiệu dưới đây 
|
Ôi, vậy là từ cỏ gấu, bác BĐ dẫn ra gấu tàu, rồi bác HHV đề cập đến ấu tẩu... Giờ Geo mới vỡ nhẽ, vì chính mình từng ăn cháo ấu tẩu ở TX Hà Giang, ngon và đầy ấn tượng. Tất nhiên lần đầiu ăn vào đêm, và sáng hôm sau thì biết là mình vẫn còn tư duy
Bây giờ trong hà Geo cũng còn nhiều củ ấu tẩu, từng được đập nát ngâm rượu xoa bóp, rất hiệu quả. Nhưng để lâu quá rồi, giờ nó đã khô và chắc là hết chất. Có lẽ đã đến lúc "nếm" được rồi, nếu bác nào xung phong, xin giơ tay kẻo hết