Xin giới thiệu với 3N 1 bài nữa của chị Thanh Phương cũng chưa được đăng ở đâu và chưa biết sẽ được đăng ở đâu:
Hà nội ngày 8/8/2009
Ba đã đi xa 24 ngày rồi, nhưng trong tôi vẫn đầy ắp kỷ niệm, nhất là những ngày còn thơ ấu. Lần giở những tập thơ của Ba, tôi gặp bài
Hoa nở theo trăng. Đây là một trong những bài thơ của Ba mà tôi thích nhất. Nhưng không biết vì sao tôi chưa gặp nhà lý luận bình thơ nào đề cập đến.
Tôi nhớ đó là một đêm hè. Buổi chiều ba nói cho tôi biết tối nay hoa quỳnh nhà mình nở. Lần đầu tiên nhờ ba tôi mới biết hoa Quỳnh chỉ nở vào ban đêm, đẹp nhất là đêm có trăng. Đó chính là đêm mà tôi thức cùng ba để chờ xem hoa nở. Cũng nhờ ba mà tôi biết được vì sao nhà mình lại trồng chậu Quỳnh và cành Giao. Hai cha con tôi ngồi ngoài hè đợi trăng lên. Ba đăm chiêu tư lự, còn tôi thì hồi hộp vói sự háo hức của tuổi trẻ. Có lẽ trong đời tôi không bao giờ có được những giây phút như vậy nữa: một sự thanh cao, tràn đầy hương sắc và ánh trăng. Hoa Quỳnh vốn đã đẹp, dưới trăng trong lại càng quyến rũ, lộng lẫy và sang trọng. Ba ngồi bất động, còn tôi thì xuýt xoa, hít hà mùi hương và dán mắt vào từng cánh hoa để thấy nó nở nhanh từng phút… Về sau đọc lại bài thơ của ba, tôi mới nhận ra sự khác biệt giữa một nhà thơ với một học sinh lớp 9 trong cảm nhận cái đẹp. Cho đến tận bây giờ, sau 36 năm, giữa muôn vàn hối hả của cuộc sống hiện đại, giữa không gian đô thị chật chội, tôi chợt nhận ra: Nhà mình không còn cây Quỳnh cành Giao, còn mình thì khó mà có được những phút giây tĩnh tại để được thăng hoa với thiên nhiên…
Hoa nở theo trăng
Trước hiên một đóa hoa quỳnh
Chờ trăng sắp nở rung rinh búp đầy
Ngoài hiên lấp loáng sau cây
Mảnh trăng mười chín hé mây hiện dần
Thời gian như sợi chỉ giăng
Không gian như bản nhạc dâng hài hòa
Bỗng từng cao trăng hiện ra
Cũng là vừa lúc đóa hoa nở bùng
Trên hoa trăng sáng một vừng
Dưới trăng hoa nở bừng bừng nhụy bông
Hoa là trăng đậu cành cong
Trăng là hoa ngự trời trong ngời ngời
Hoa trăng với lại hồn tôi
Phút giây hư thực đất trời trôi qua
Đến khi thức dậy, nhìn ra
Ánh trăng vừa tắt, sắc hoa vừa tàn
7-1973