Thôi em cố viết lại cho các bác vậy.
Mikoyan-Gurevich MiG-21 (tiếng Nga: Микоян и Гуревич МиГ-21) (tên ký hiệu của NATO: Fishbed) là một máy bay chiến đấu, được thiết kế và chế tạo bởi cục thiết kế Mikoyan-Gurevich tại Liên bang Xô viết. Nó là loại máy bay chiến đấu được chế tạo với số lượng lớn thứ hai thời hậu chiến tranh thế giới thứ hai, sau loại Lockheed C-130 Hercules. Nó bay thử nghiệm lần đầu tiên vào ngày 14-6-1956, và được đưa vào phục vụ năm 1959.
""""MiG-21 là loại máy bay được sử dụng nhiều trong Chiến tranh Việt nam và là một trong những loại máy bay hiện đại nhất thời kỳ đó.
tuy nhiên, nhiều phi công Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thích bay loại MiG-17 hơn, vì tỷ lệ nâng trên khối lượng cao của loại MiG-21. Tỷ lệ lớn đồng nghĩa với việc MiG-21 không linh hoạt hay có tính năng cơ động cao như
MiG-17""""
Thông tin trên của Wiki có thể chỉ là ý kiến chủ quan của người viết chứ không phải phi công của chúng ta nghĩ thế. Mig-21 hiện đại hơn mig-17 nhiều. Mig-21 không linh hoạt như mig-17 và mig-19 là do các chuyên gia LX hồi đó nghĩ. Sẽ xảy ra chiến tranh hạt nhân, khi đó họ sẽ cần các máy bay tiêm kích đánh chặn có thể dùng tên lửa để hạ máy bay của phương Tây từ xa.
Vũ khí
* Một súng GSh-23 23 mm trục tâm hai nòng (PFM,MF,SMT & BIS các biến thể) hay một súng NR-30 một nòng (F-13 biến thể)
* Lên tới 2,000 kg (4,400 lb) các loại vũ khí không đối không và không đối đất treo tại hai hay bốn mấu cứng bên dưới cánh tùy theo từng biến thể. Những chiếc đầu tiên mang hai tên lửa Vympel K-13 AA dưới cánh. Những mẫu sau này mang hai K-13 và hai thùng nhiên liệu dưới cánh hay bốn tên lửa hồng ngoại dẫn đường bằng radar K-13. Tên lửa Molniya R-60 cũng được trang bị cho nhiều mẫu khác. Đa số các máy bay mang một thùng dầu phụ 450 L (119 US gal) ở giữa thân.
Nhưng chiếc mig-21 đầu tiên chỉ có
2 quả tên lửa. Những phiên bản về sau mới
có 4 quả.
Trong chiên tranh Việt Nam
Không quân Vn tự hào rằng mình là lực lượng không quân đầu tiên bắn hạ B-52. Đến khi kết thúc chiến tranh chỉ có 3 phi công bắn hạ B-52:Vũ Đình Rạng(ng` đầu tiền ), Phạm Tuân và Vũ Xuân Thiều.
Hiện nay còn nhiều giả thiết về sự hi sinh của phi công Vũ Xuân Thiều :
1.Vũ Xuân Thiều sau khi đã bắn 2 quả tên lửa mà B-52 không rơi nên đã đâm mình máy bay của mình vào cảm tử.
2.Do bắn máy bay địch ở cự ly quá gần nên khi máy bay địch nổ anh cũng bị vạ lây( hiện nay Quân chủng PKKQ cũng theo giả thiết này. Nếu bác nào xem tivi tối hôm 21/11 có đoạn Phạm Tuân kể và sự hi sinh của VXT)
Nhưng em cũng xin đưa ra 1 tài liệu ủng hộ giả thiết thứ 1
Điều tốt đẹp của mùa xuân
Xuân Thiều - điều tốt đẹp của mùa xuân, là cái tên dòng họ Vũ gốc ở xã Hải An, Hải Hậu, Nam Hà đặt cho đứa con trai thứ 7 của chi cả, ngành cả tại Hà Nội. Và chắc là đứa con trai ấy cũng hiểu ý nghĩa của tên mình. Trong trận chiến với B52 cuối năm 1972, Anh hùng phi công Vũ Xuân Thiều đã góp phần đem mùa xuân về cho cả dân tộc.
Anh Thiều sinh năm 45. Hy sinh ở tuổi 27. Trong một chiều mùa đông, sau gần nửa thế kỷ, bà hàng nước tóc bạc trắng ngồi trước cửa nhà anh run run nhớ: "Thiều nó thuỳ mỵ lắm. Đi học xong về nhà ngay, chẳng bao giờ gây sự với trẻ hàng xóm...".
Các anh chị của anh trong một lần ngồi lại cùng nhau nhớ em, bỗng nhớ ra rằng cái đặc biệt nhất của Thiều là chẳng bao giờ làm phiền ai. Nhà 10 người con, mỗi người mỗi tính, Thiều thứ 7 nhưng không chành choẹ anh chị cũng chẳng bắt nạt em.
Cô Bình người em thứ 9 rất thân với anh kể, sách vở của Thiều chỉ bị vẽ thêm máy bay. Buổi tối khi cả nhà đi ngủ, anh lại lên sân thượng tập quay tròn. Có lần anh bảo cô: Tao đi khám 2 lần rồi không được, lần cuối may mà chịu nổi đến khi thông báo kết quả xong mới chạy ra ngoài nôn.
Ký ức của mẹ về Thiều có lần được kể về đôi vành xe đạp. Thuở ấy học sinh cấp 3 có xe đạp đi là oai lắm. Bạn bè thường đánh đôi vành của mình thật bóng so nhau để "làm sang". Thiều về nhà chẳng nói gì, đem sơn xanh hết cho đỡ ai nhìn ngó. Mẹ bảo: Tính nó đơn giản vậy thôi.
Anh hùng phi công cảm tử
Thiều xung phong đi bộ đội năm 1965 khi đang là sinh viên năm thứ ba khoa Vô tuyến Đại học Bách khoa. Người bí thư chi đoàn này đã được chọn đi khám và trúng tuyển phi công. Sang Liên Xô học tập, Thiều nhanh chóng trở thành một phi công giỏi, được cấp trên tín nhiệm và đồng đội yêu mến.
Về nước, lớp MIG21 của Thiều được chia đôi, chuyên bay đêm và chuyên bay ngày. Đêm 28.12.1972, Vũ Xuân Thiều cất cánh tại sân bay Cẩm Thủy. Đây là một sân bay... bằng đất, có lẽ chỉ có thể có ở Việt Nam. Khi ra lệnh cất cánh, kíp trực phải... gõ kẻng. Hàng trăm nữ dân quân cầm đuốc lao ra đứng hai bên đường băng làm cọc tiêu cho Thiều cất cánh. Chiếc Mig 21 của Thiều lao vút lên chiếm lĩnh độ cao theo sự dẫn đường của Sở chỉ huy. Người trực tiếp dẫn đường cho Thiều lúc đó là thượng úy Lê Thiết Hùng (hiện nay công tác tại Sở LĐTB và XH TPHCM). Trong Sở chỉ huy lúc đó có Phó Tư lệnh binh chủng Trần Hanh, Phó Tư lệnh quân chủng Đào Đình Luyện, Chính uỷ binh chủng Văn Duy... Sau này, đại tá nhà văn Hà Bình Nhưỡng, Trưởng phòng Biên tập ký sự lịch sử Phòng không không quân đã viết về trường hợp Vũ Xuân Thiều hy sinh như sau:
... Mọi người hồi hộp đến nín thở nhìn theo chiếc Mig 21 được biểu thị bằng vệt chì đỏ trên bản đồ bằng mica đang lao vào đội hình máy bay địch được biểu thị bằng vệt chì đen. Ngay lập tức địch phát hiện ra Mig 21 của Thiều.
Tốp F4 hộ vệ B52 bắn hàng loạt tên lửa vào chiếc Mig 21 đơn độc nhưng dũng mãnh trên không. Thiều cơ động thoăn thoắt tránh tên lửa của địch và vọt lên độ cao hơn 10 ngàn mét. Anh liên tục báo về Sở chỉ huy: "Hồng Hà! Sao Mai đã vượt qua được "sương mù". Mây đen (B52) đang ở phía trước, đã nhìn thấy các đèn "đỏ xanh đỏ đỏ" trên lưng Mây đen. Xin phép công kích".
Ngay sau đó, Thiều đã bắn hết hai quả tên lửa vào chiếc B52, nhưng bị tên lửa gây nhiễu của B52 làm giảm hiệu lực nên chỉ làm chiếc B52 bị thương và vẫn chưa rơi... Sở chỉ huy lo ngại và hồi hộp theo dõi đường chì đỏ trên bản đồ.
Đột nhiên tiếng của Vũ Xuân Thiều lại vang lên: "Hồng Hà! Mây đen chỉ bị thương, Sao Mai xin công kích lần hai, quyết tiêu diệt Mây đen". Các đồng chí trong Sở chỉ huy nhìn nhau, quyết định ra lệnh cho Thiều quay về nhưng đột nhiên tín hiệu tốp 13 của máy bay B52 bị xóa trên màn hiện sóng, nhưng rồi cả vết chì đỏ cũng đột ngột ngừng lại. "Sao Mai đâu? Sao Mai đâu? Trả lời đi!". Nhưng không có một tín hiệu nào đáp lại. Mọi người đều lặng người đi, tim thắt lại và hiểu rằng Thiều đã biến chiếc Mig 21 thành viên đạn cuối cùng lao thẳng vào cắt đôi chiếc pháo đài bay của Mỹ...
Người phi công cảm tử ấy đã anh dũng hy sinh khi vừa tròn 27 tuổi.
Chuyện của 30 năm
Thiếu tướng Nguyễn Hồng Nhị, nguyên Trung đoàn trưởng Trung đoàn Không quân Lam Sơn kể, Thiều có lần tâm sự "Em chỉ nói riêng cho Trung đoàn trưởng biết thôi nhé, nếu bắn B52 mà nó không chịu rơi thì em sẽ nhào vô "taran" (tiếng Nga: Đâm vào địch). Và đêm 28.12.1972, Vũ Xuân Thiều đã thực hiện đúng lời hứa của mình. Một ngày sau, đồng chí Phạm Ngọc Lan, Đoàn trưởng Đoàn bay đêm đến tận nơi chiếc B52 rơi ở xã Tạ Khoa, Châu Yên, Sơn La thì thấy chiếc Mig 21 của Vũ Xuân Thiều cũng rơi ngay gần đó.
Người dân Sơn La kể họ nhìn thấy hai vệt lửa nhỏ lao đi, rồi sau đó là một vầng lửa rất to bùng lên sáng rực một khoảng trời. Khi biết có phi công mình bị tai nạn, bà con chia nhau đi tìm và đưa xác anh về nghĩa trang Bố Ân (Mường La). Một hôm mẹ nhận được bức thư của một người không quen từ Thanh Hoá kể đã trực tiếp khâm liệm anh Thiều, rằng 5 giờ sáng hôm đó bà con Châu Yên, Mường La đã đưa anh về nơi an nghỉ rất đông và thi thể anh còn khá nguyên vẹn, xin mẹ hãy yên lòng.
Năm 1994, sau khi Vũ Xuân Thiều được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang, một hôm mẹ bảo mơ thấy Thiều, Thiều nói: "Mẹ ơi, mẹ bảo anh Thăng đưa con về". Âu cũng là sự mong muốn hơn 20 năm của mẹ hiện vào giấc mơ. Khi Quân chủng Không quân và gia đình bàn với tỉnh Sơn La về chuyện này, chị Tòng Thị Phóng khi đó là Bí thư Tỉnh uỷ thưa rằng, ý mẹ chúng con xin vâng lời. Nhưng đồng chí Thiều bây giờ cũng là người con của Sơn La, chỉ xin mẹ cho để lại một số kỷ vật ở Bảo tàng tỉnh và cho phép làm một lễ đón nhận danh hiệu Anh hùng, cũng là lễ tiễn anh về Hà Nội. Buổi lễ bắt đầu từ 5 giờ sáng ở nơi rừng núi nhưng bà con đến rất đông, lãnh đạo tỉnh không thiếu ai và còn cử một đoàn tiễn về tận Hà Nội.
Trong ngày cuối năm 2002, kỷ niệm 30 năm chiến thắng B52 Mỹ, chúng tôi đến thăm căn gác nhỏ ở 21 phố Đặng Dung, Hà Nội, nơi anh Vũ Xuân Thiều từng lớn lên trong tình thương yêu của một đại gia đình. Mẹ đã mất. Hàng xóm láng giềng ngậm ngùi: "Cụ sắp một trăm ngày, hiếm có ai sống tốt được như cụ!". Ông Vũ Xuân Thăng người anh thứ hai đến bên bàn thờ lấy cho chúng tôi xem di ảnh của anh Thiều chụp tại Krassnoda (Liên Xô), tuyết bám đầy trên vai áo. Ông bảo: Về nước là Thiều vào trận ngay nên chẳng kịp chụp kiểu ảnh nào. Ông kể cho chúng tôi về cuộc gặp gỡ ngày 28.12 vừa qua nhân 30 năm ngày giỗ. Có đủ cả những đồng đội còn sống, cả lớp MIG21 ngày xưa nay tụ tập về, Tổng Tham mưu trưởng QĐNDVN Phùng Quang Thanh cũng có mặt. Có một tin mới, được đồng đội bay ngày xưa nay là giảng viên Học viện Quốc phòng thông báo: Cuộc chiến đấu cuối cùng của Vũ Xuân Thiều đã được đưa vào giáo trình dạy bay như một chiến lệ (trận chiến đấu mẫu) về tấn công ở tầm gần hạ được máy bay địch. Rồi ông Thăng kể cho chúng tôi về đám tang của mẹ, mà một đồng đội bay khác Phó Tổng tham mưu trưởng Nguyễn Đức Soát đã đứng ra lo liệu như người con trong nhà. Ông Thăng hồi tưởng, năm nào cứ khi mùa xuân sắp tới mẹ cũng gọi các bạn của Thiều đưa cả gia đình tập trung ở đây. Anh em đến đông đủ lắm nên mẹ cũng được an ủi nhiều.
Cuối buổi, ông Thăng bảo chúng tôi: Còn một kỷ vật nữa rất ít người biết nhưng tôi sẽ cho anh xem. Ông lục tìm rất lâu mà không thấy.
- Đó là vật gì vậy bác?
- Tấm ảnh. Tất cả các phi công đến thăm mẹ.
Tôi định sửa chắc là tất cả lớp MIG21 của anh Thiều thôi, nhưng chợt nghĩ: Tại sao không? Sẽ thật đẹp! Thật có ý nghĩa, nếu ghi lại được trong một khuôn hình tất cả phi công VN đến thăm người mẹ của một đồng đội đã hy sinh dũng cảm
Kỷ vật còn lại của liệt sĩ Vũ Xuân Thiều do anh trai Vũ Xuân Thăng giữ
Thôi lần sau em viết tiếp...