View Single Post
  #80  
Cũ 23-07-2009, 17:52
Hồ Trương's Avatar
Hồ Trương Hồ Trương is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Dec 2008
Bài viết: 259
Cảm ơn: 613
Được cảm ơn 772 lần trong 177 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới Hồ Trương
Default

Em đã chứng minh mình có mặt ở NHA TRANG vào ngày này tháng trước. Tuy nhiên topic bên kia lại không phải là ký ức hay kỷ niệm gì về tuổi thơ nên em không thể giãi bày cảm xúc tuổi thơ của mình được như bác Hongducanh, như Tanhia, như chị Siren, như chị Hoahongvang, như chị Chaika..... và nhiều anh chị khác nữa.Thôi, cho phép em chui qua bên này vậy nhé. Em chẳng có quê như các anh chị viết ở trên, vì ba mẹ cũng xa xứ từ bé tí tẹo, đi tới đâu, nơi đó là quê hương, và cảm xúc lần này của em về với NT là thế này đây ạ:
Chị tôi mang tên một dòng sông ở Huế, sông Hương, quê Ba tôi. tôi sinh ra ở Hà Nội, và theo cách đặt tên của Ba Mẹ, tôi trùng tên với sống Hồng, quê mẹ. Cái cách đặt tên con theo những miền đất gắn bó với gia đình cho biết việc Ba Mẹ tôi phải di dời nhiều nơi trong cuộc đời mình. Cũng như nhiều gia đình khác của đất nước Việt nam trong những năm chiến tranh, gia đình tôi phải nhiều phen đổi thay, xáo trộn....
Chúng tôi sinh ra ở miền Bắc, sau ngày giải phóng, gia đình tôi chuyển vào thành phố Hồ Chí Minh. Ba mẹ tôi theo sự phân công của tổ chức vào xây dựng bệnh viện quân y 175, phục vụ điều trị thương binh chiến trường Tây Nam năm ấy. Nhưng rồi, chẳng bao lâu, gia đình tôi lại chuyển ra Nha Trang, một thành phố biển của miền Trung thơ mộng. Tôi có một khá nhiều kỷ niệm nơi đây mãi cho đến khi trưởng thành và tạo cho mình cuộc sống tự lập tận Đà Nẵng, thàn phố cảng Anh hùng này đã giữ chân tôi tới bây giờ. Những đổi thay và thăng trầm của gia đình khiến cho cuộc sống của tôi phong phú hơn nhiều bạn cùng trang lứa. Chẳng là tôi đã đã đi nhiều nơi, sống nhiều vùng có nhiều kỷ niệm ở những miền đất nước khác nhau. Đất nước trong tôi không chỉ là cảm nhận sách vở mà bằng chính cuộc sống của bản thân mình và gia đình .Tôi yêu con người và đất nước mình cụ thể bằng chính cuộc sống của tôi . Song mỗi lần về với Nha Trang, là mỗi lần tôi có một cảm xúc khác lạ. Nha trang là tuổi thơ tôi, là bạn bè tôi, là thầy cô tôi, là những người thân một thời gắn bó trong gian khó, và đặc biệt Nha trang còn là mối tình đầu của tôi!
Nha trang !
Không ai biết tôi có mặt ở Nha Trang để làm gì ? Máy bay một vòng qua thành phố sau 45 phút giờ bay. Thành phố xinh đẹp nơi chôn dấu tuổi thơ tôi hiện ra lập lờ dưới đám mây trắng. Lẽ ra, nó có thể hạ cánh rồi. Nhưng từ khi sân bay được rời ra khỏi thành phố 37 km, nó lại bay vòng qua biển, đảo qua Vinperl , qua hồ cá Trí nguyên, lượn lờ một chặp rồi mới tìm sân đỗ. Lại phải mất thêm gần 1 giờ ô tô tôi mới được về lại thành phố Biển yêu quý này. Tôi chẳng biết nó gắn bó với tôi từ khi nào, nhưng từ khi theo ba mẹ vào đây, Nha trang với tôi như người bạn tri kỷ, yêu quý và ăm ắp kỷ niệm. Nha Trang với tên gọi nhẹ nhàng không dấu, mơn man qua làn môi thốt lên thành tiếng, để khi nhớ về nó, tôi cũng có cảm giác nhẹ lòng.
Các bạn thời niên thiếu của tôi không còn nhiều ở thành phố này. Chúng cũng đi học và lập nghịêp xa như tôi. Nhưng chẳng đứa nào chọn khúc ruột miền Trung ( Đà Nẵng ) làm bến đỗ, và lại càng chẳng có đứa nào chọn cái nghề như tôi để mưu sinh và cống hiến cho đời. Tôi làm nghề gì nhỉ ( uh, thôi, đừng nói ). Những đứa còn lại cũng đã trưởng thành, lại chẳng có đứa nào như tôi, phọt phà phọt phẹt viên chức quèn mẫn cán. Cứ tự an ủi mình như thế cho đỡ tủi vậy. Khi gặp tôi, 22 năm i, sau cái ngày tốt nhiệp cấp 3. chúng đón tôi không chỉ 1 lần, mà lần này là lần thứ 3. Tuy nhiên, lần 3 này, tôi lại thấy mình có nhiều ý nghĩa với chúng và chúng với tôi cũng vậy.
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
HT em là người mặc áo ca rô, gầy đen như quỷ đói và là một trong hai cô gái của lớp em thôi.Ảnh để lâu quá, bị xước hết. Em chưa khôi phục được! Chúng em chụp với 3 thầy giáo 3 môn ( toán lý hóa, trường chuyên Lê Quý Đôn Phú Khánh, năm học 1976-1987), giờ 2 trogn 3 thầy giáo đã mất.
Những cuộc điện thoại hẹn hò liên tục. Ai trong chúng cũng hồi họp chờ đợi cô bạn gái xinh nhất nhì lớp. Nói thế không biết ngượng, vì lớp chỉ có 2 cô gái ( tôi và Mai Anh, hiện nó cũng ở t/p Hồ Chí Minh ) . Nhưng chúng lại nói: hồi đó bà thật " bờm " , chẳng biết yêu là gì ? Tôi cũng mạnh mồm nói lại, " có thấy đứa nào yêu tôi đâu !" Câu chuyện về thời đi học cứ thế tuôn dài. Chúng nhìn tôi không chớp mắt, lần này chỉ có mình tôi, Mai Anh không về được. Tôi cũng say sưa với chi tiết lúc nhớ, lúc quên, đứa nào có kỷ niệm với tôi, thì chúng tự bổ sung vào. Hay thật, hôm nay, tôi mới biết thủ phạm treo chiếc xe đạp của tôi lên cây dừa. Tự nhiên thằng Dũng nó khai : Hồng không biết thật à ? Tui với thằng Bình đấy ! Lúc đầu chỉ là lấy trộm đi chơi thôi, nhưng thằng Huy "ghẻ " , lớp trưởng dòi đi theo ngồi lên chiếc xe yếu ớt đó, và thế là bánh xe cong dần. Sợ quá, chúng phi tang bằng cách, lợi dụng tôi qua lớp Văn chơi, chúng kéo dây thừng treo chiếc xe đạp của tôi lên ngọn dừa, nơi chúng tôi cắm trại 26/3 năm cuối cấp.Cứ nghĩ mất chiếc xe đạp, tài sản có giá duy nhất của mình và gia đình, và quan trọng hơn nữa, là sau vụ đi trại, liệu tôi có phương tiện gì để đi học đây ?Gào thét mãi, chẳng tìm ra, bọn trong lớp bủa đi tìm cũng ko thấy. Coi như mất. Tôi chẳng nhớ nổi tôi đã phát hiện chiếc xe đạp như thế nào, chỉ nhớ là nó đã ko mất và nó bị treo tòn teng trên cây dừa. Câu chuyện 22 năm về trước được kể lại, và thủ phạm đang ngồi trước mặt tôi. Học trò là thế đấy. Nhiều năm trôi qua, tôi đã thầm trách cứ ba mẹ cho tôi học lớp chuyên Tóan giữa tòan bọn con trai. Học, lúc nào cũng học, và chỉ có học. Tôi vẫn nghĩ như vậy cho đến ngày gặp lại các bạn tôi. OI, nhưng sao nó lại nhiều chuyện để kể thế nhỉ? Lại còn chuyện tôi cùng Dũng đến nhà Bình đòi chiếc mũ , kỷ niệm đi Capuchia của chị tôi nữa, rồi chuyện thằng Huy dứt tóc Mai Anh, chuyện cô giáo dậy môn sinh đang thao gỉang dự giờ , bỗng quai guốc bị đứt, nhưng cô vẫn thản nhiên bỏ cả đôi trên bục , đi chân đất, vừa đi vừa nói bình thản, khéo léo tới chỗ đầu bàn của Mai Anh . Mai Anh hiểu ý, chìa đôi guốc dưới chân mình cho cô. Bài gỉang vẫn tiếp tục mà chẳng ai biết chuyện gì đang xảy ra. Lúc đó thấy Hóa " cận " cứ nhìn xuống bàn tôi khúc khích cười. Buồn cười là ở chỗ, sao cô Vân không cố lê đôi guốc vào góc bục rồi hãy thả chân ra. Đằng này cô lại để nguyên hiện trạng, chiếc trước chiếc sau ngay giữa bục giảng. Chắn chắn chỉ những đứa ngồi dầu bàn vì cận lòi như thằng Hóa mới nhìn thấy. ....Mà cô thì cứ như không có chuyện gì xảy ra. Lại còn chuyện này nữa chứ. Cô Vân cứ nghĩ giờ thao giảng gọi 1 em lên kiểm tra bài cũ là tôi, chắc chắn tôi sẽ học bài ở nhà tốt. Nhưng tôi lại chủ quan nghĩ rằng, tôi đã được kiểm tra miệng rồi, giờ ko cần học nữa. Cô gọi tôi lên bảng : tôi đứng lên truớc các thầy cô dự giờ và nói :Thưa cô, em không học bài. Tôi nghĩ, có lẽ nói thế tốt hơn, là lên đứng trên bảng , truớc mặt tòan bọn con trai mà mặt đực như ngỗng ỉa còn kinh hơn. Cô lại tiếp tục gọi một đứa khác là thằng Ngọc . Thằng này cũng là thằng chúa học vẹt, nhưng xui xẻo thay, hôm nay nó cũng ko học bài, nó cũng bắt chước tôi nói :thưa cô, hôm nay em không học bài . Tất cả lớp lúc này ồ lên,và giáo viên dự giờ cũng bắt đầu xon xao. Cô gọi 2 đứa tôi không phải không có lý, vì tôi, con gái chăm học, nên ko thể không thuộc bài, thằng Ngọc, nó cũng là đứa đối đáp tốt, nhanh mồm nhanh miệng, gọi nó cũng đúng. Nhưng sao hôm nay xui thế không biết, cả hai đứa chẳng đứa nào thuộc bài. Đây là giờ thao giảng, gọi 2 em không em nào học bài, Với lại chúng tôi khong thi khối B nên nếu ko vì kiểm tra miệng, thì cũng chẳng có đứa nào học thuộc lòng môn sinh làm gì ?Cô Vân vào bài luôn, chẳng nhẽ lại còn gọi ai lên nữa đây. Nó không thuộc nữa thì chết .... Câu chuyện này được Khoa, con cô Vân và là bạn học cùng chúng tôi khơi mào , và thế là cả hội ceminar. Môt giờ học thật đặc biệt, cô lại còn bị đứt quai guốc nữa chứ. Khoa nói, hôm đó, mẹ về không ăn cơm. Cô không còn trẻ, khi ấy tôi nhớ, cô cũng đã gần đến tuổi nghỉ hưu. Nhưng giờ học hôm đó thật tẻ nhạt. Cô trách tôi và nhiều ngày sau đó, cô không nhìn tôi. Thời gian cuối cấp trôi thật nhanh, chúng tôi không còn kịp nhớ những gì xảy ra với mình, đứa nào cũng lo cho kỳ thi sắp tới, tốt nhiệp; vào đại học;Chúng tôi không thi tốt nghiệp môn Sinh, cũng không thi đại học khối B. Chuyện của cô nhanh chóng bị vùi vào quên lãng . Kỷ niệm khác sâu hơn cũng chưa kịp đọng lại trong tâm trí mỗi người. Chỉ hôm nay, sau 3 lần gặp gỡ, nó mới được bóc tách và lột tả một cách đầy đủ từng chi tiết.... Bọn con trai lớp tôi sao nó nhớ dai thế không biết. Cái gì bây giờ cũng trở thành chuyện . Chũng vẫn bảo tôi là đanh đá, nhưng chúng lại thích cái đanh đá ấy của tôi. Chúng bảo : Bà cứ nói đi, tôi đang nghe đây. Cái mạnh mẽ của đàn ông trong chúng bây giờ mới trỗi dậy. Chúng cứ tỏ vẻ ra đây mình ga lăng và thành đạt. Mà chúng cũ ng thành đạt thật đấy chứ. Chúng có nhiều cái để tự hào. Bét thì cũng có 2 thằng theo nghề dạy học . Một thằng trở về trường cũ Lê Qúy Đôn của tôi là tổ trưởng tổ tóan, nó lại nối tiếp thế hệ các thầy giáo tóan của chúng tôi đào tạo các học sinh giỏi tóan của Tỉnh Khánh HOà, khi ấy là Phú Khánh .Còn một thằng về quê nó là Ninh Hòa, tổ trưởng tổ Lý của một trường cấp 3 chuyên Huyện. Còn lại cũng có vị trí xứng đáng trong các cơ quan nhà nước. Ngọc, là doanh nhân số 1 của Slovakia và Séc, nghe nói nó có nhiều dự án lớn liên doanh liên kết với một số DN VN . Nó về VN nhiều lần nhưng nó chưa gặp tôi bao giờ. Chúng tôi 21 năm đã chưa gặp lại. Thằng Huy bác sĩ mổ sọ não hàng đầi tại bệnh viện Tuy Hòa, . Bọn lớp tôi chê nó nghề gì mà ghê quá, nhưng nó nói rất nghe cũng ghê, nó nhìn thấy não người như não heo trong quán nhậu. Hôm tôi làm cầu truyền hình trên Komtum tường thuật trực tiếp ca mổ não, nó bảo : tôi nhìn thấy bà trên Ti vi, tôi sợ bà ngất ra đấy thì chết. Đúng thật, may mà tôi không vào phòng mổ, tôi chỉ chịu trách nhiệm phần phỏng vấn bệnh nhân sau mổ. Nhưng nhìn họ, tôi cũng thấy ghê. Thằng Trung thì bảo: Sao Bà không chọn chương trình khác làm, mà cứ chọn hết mổ tim, mổ não rồi đến thay xương. Kinh chết..! Tôi cười " cũng giống thằng Huy thôi, ai chọn được ? Cái nghề sinh ra cái nghiệp rồi ..." Nhiều chuyện dứt không nổi. Thỉnh thỏang tôi cứ phải cười chào một ai đó, khi các bạn tôi giới thiệu trịnh trọng :" Đây là bạn gái của em ". Tôi thấy chúng tự hào ra mặt, khi chúng ngồi cạnh tôi. Kể ra tôi cũng xinh, và có vẻ trẻ hơn so với tuổi. Tôi cứ tưởng mình bằng tuổi chúng nó, thì có lẽ nhìn tôi, tôi sẽ là chị " hai" chúng.Nhưng không phải thế, tôi vẫn đựơc chúng bao bọc che chở như đàn anh của mình ý. Tôi tận hưởng niềm vui, hạnh phúc đó bên cạnh các bạn của mình .
Còn nhiều kỷ niệm chưa được nói ra, Tôi nói với Thuất và Khoa, cứ ấp ủ lại, lần sau lại có chuyện mà kể. Mà đúng vậy, lúc đầu còn rụt rè nhìn nhau sau bao năm gặp lại, có đứa tôi nhìn mãi chẳng ra. thằng Sang ngồi sau tôi, thư sinh gầy đét như thiếu đói là thế, giờ nó béo và bệ vệ như một ông chủ. Thằng Hùng " radiao" tóc dài quăn tít, râu ria xồm xòam, phải nhìn mãi mới nhận ra nó là thằng nào? Thằng Huy " ghẻ " ngồi im xem tôi có nhận ra nó không, thằng này thì già thật. Nó hút thuốc như điên. Bác sĩ gì mà chẳng giữ gìn sức khỏe gì cả. có lẽ thói quen hút thuốc từ hồi sinh viên, chứ thằng này hồi đó nó rất hiền và biết nghe lời.Nhưng một chút thoi, là từng khuôn mặt của 22 năm về truớc hiện hữu. Tôi và Huy nói với nhau , đó là " bản năng gốc " . Đúng là như thế. Chẳng khác gì lơp 12 tóan cũ của tôi. Rất tiếc là lần 3 này không đầy đủ. Chỉ có 1/3 trong số 26 đứa của lớp. Nhưng chúng tôi cũng kịp để nhận ra tuổi học trò của mình không đơn điệu như chúng tôi vẫn nghĩ, thậm chí nó còn có nhiều trò tinh quái hơn các lớp học bình thường khác.
Chia tay chúng , tất cả chúng đã ngà ngà say. Chúng triệu tập nhau từ trưa, khi tôi chưa hạ cánh. chúng dời 3 , 4 quán nhậu, tôi cũng kịp đi và đến từng quán cùng với bọn chúng. Tôi như khách quý từ phương xa về. Chẳng ai ra với tôi bao giờ, may chỉ có Trung và Khoa, 2 thằng bạn trai thân nhất của tôi từ hồi cấp 2 đến tận bây giờ. Vì chúng có thêm những năm tháng học với tôi ngòai này. Tôi cũng chẳng biết vì sao, hồi đó, giữa một tập thể nam đông như thế, mà tôi lại chẳng có tình cảm đặc biệt với thằng nào. Lần này , tất cả chúng đều trách tôi thật. Chúng bảo : nếu tôi về nha trang, ba mẹ tôi sẽ không bán cái nhà của tôi, và bây giờ ngôi nhà ấy phải hơn20 tỷ. 10câyv/m vuông, nhà tôi hơn 350 mét vuông . Nằm ngay trên con đừong Trần Phú tuyệt đẹp. Nghĩ cũng tiếc thật! Một mình tôi lưu lạc nơi này , để rồi mỗi lần về lại Nha Trang như một thực khách.
Về lại với Đà nẵng, với công việc và gia đình, tôi vẫn không thể quên những giờ phút bên các bạn tôi, Chúng thật đáng yêu và đáng nhớ.
Hẹn gặp lại lần 4 !

Thay đổi nội dung bởi: Hồ Trương, 24-07-2009 thời gian gửi bài 12:04
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Hồ Trương cho bài viết trên:
Cartograph (24-07-2009), hongducanh (24-07-2009), ninh (16-09-2011), Siren (23-07-2009), Tanhia (24-07-2009)