Năm 1866, cha của Ermolova, vốn biết cô con gái đam mê sân khấu, bèn cho phép cô tham gia một vai diễn nhỏ trong vở “trong ngày benefice của mình. Đó là vai diễn đầu tiên của Ermolova, nhưng vai này không đem lại thành công cho cô.
Vận may đến với Ermolova mấy năm sau, vào năm 1870, Nadezhda Medvedeva, prima của Nhà hát Maly quyết định dựng vở “Emilia Galotti” của nhà soạn kịch Lessing trong ngày benefice của mình, nhưng diễn viên đóng vai chính N.G.Fedotova bất ngờ bị ốm. Và lúc đó ai đó chợt nhớ rằng, trong lớp ballet có một cô bé cũng có khả năng diễn xuất.
Medvedeva đích thân đến quan sát nữ diễn viên múa trẻ - Ermolova không gây được ấn tượng gì đối với nữ diễn viên lừng danh này. Và Medvedeva có lẽ chỉ vì lịch sự mà đề nghị Ermolova thử vai Emilia. Tuy nhiên chỉ sau màn độc thoại đầu tiên thì Medvedeva đã quyết định “Bạn sẽ đóng vai Emilia!”
Và trong lần công diễn đầu tiên của vở kịch này ngày 30/1/1870, Ermolova đã cho thấy cả tính sân khấu lẫn sự chân thực đáng kinh ngạc.
Sau những lời đầu tiên của Ermolova trên sân khấu, trong nhà hát đã vang lên những tràng vỗ tay vang dội, tất cả đều kinh ngạc bởi giọng nói mạnh mẽ “đi ra từ ngực và đi thẳng vào tim” của Ermolova.
“Ai đó đẩy tôi từ phía sau… và tôi có mặt trên sân khấu, - sau này Ermolova hồi tưởng lại. – Tôi có cảm giác như là bị ngã vào lỗ hổng nào đó, tôi sợ kinh khủng. Trước mắt tôi, thay vì khán phòng là một vệt đen to tướng, và trên đó có hai đốm lửa nào đó… Chính tôi cũng không biết, bằng cách nào mà tôi thốt ra được những lời đầu tiên… Những tràng vỗ tay vang lên…Điều này làm tôi vừa kinh ngạc vừa sợ hãi. Tôi không hiểu có chuyện gì”.
Vở kịch đã thành công rực rỡ, và báo chí thời bấy giờ đã không quên nhận xét về diễn xuất thành công của nữ diễn viên trẻ ("Русская Летопись" 1870 г., № 6, и "Московские Ведомости" 1870 г., № 26)
Còn trong nhật ký của mình thì Ermolova viết: “Đã xảy ra chuyện mà chừng năm ngày trước thì tôi còn chẳng dám mơ. Tôi chỉ nghĩ rằng khán giả sẽ gọi tôi ra chào lại một lần. Nhưng họ gọi tôi ra mười hai lần”.
(còn tiếp)