Ù, mình không tìm thấy tên Topic này, nên tạm lập ra đây. Nếu chưa có thì để lại, còn nếu có rồi thì nhơ bác nào move sang.
http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=646&page=6
Trích:
mig-31 viết
Thế hệ 4++ chỉ là giải pháp tình thế thôi bác ạ. Ai tin là máy bay thế hệ 4++ khi không chiến sẽ thắng thế hệ 5. Do máy bay thế hệ 5 của Nga sẽ được đi vào sản xuất 2012-2015 nên để trang bị cho không quân Nga sẽ mất 5-7 năm. Như vậy trong khoảng thời gian đó không có chiến đấu cơ mới để lấp chỗ trống khi Mig-29 và Su-27 về hưu. Nên Nga mới dùng giải pháp là Su-35BM - loại máy bay 4++ có sử dụng một số công nghệ của máy bay thế hệ 5. Đến 2015 SU-35BM sẽ là "át chủ bài" của KQ NGA.
Còn Nga tháng 8 này sẽ thử nghiệm Sukhoi T-50. Nga đâu có điên mà sản xuất thế hệ 5 để bán rồi trang bị 4++ cho mình. Vấn đề ở đây nói đi nói lại thì vẫn là tiền mà thôi. ÂĐ một nước đang phát triển rất chịu "chơi" sẵn sàng bỏ tiền tỉ USD để mua vũ khí. Chính nhờ tiền của Ấn Độ mà tàu ngầm Akula II đang đóng dở mới đóng tiếp được và cho Ấn thuê luôn. Vấn đề ở máy bay thế hệ 5 cũng vậy Nga sẽ làm riêng 1 mẫu cho Ấn để có tiền mà trang bị máy bay cho Nga, cũng là giảm số tiền Nga phải bỏ ra để nghiên cứu loại máy bay này. Ấn thì được máy bay thế hệ mới hiện đại. Đôi bên cùng có lợi. Mời bác Phúc sang bên Máy bay chiến đấu thế hệ thứ năm của Nga có gì bàn tiếp
|
Vẫn đề ở các chỗ. Tại sao Nga chưa sản xuất G5. Tại sao Nga lại hợp tác với Ấn Độ.
Có một số lý giải, lô đầu tiên G5 cho Ấn Độ vì đó là kết quả của một hợp đồng từ khi Nga còn nghèo ?? Lý giải này không vững, dù nghèo, người ta cũng không đưa đi đồ vũ khí đỉnh nhất, nếu nó thật sự là đỉnh nhất. Nếu như Nga thất G5 là đỉnh, thì họ có thể bán đi nhiều thứ khác, như Su-35. Còn chiếc Su-37 nữa, chuyên tiêm kích, Ấn Độ cũng cần, Nga cũng dừng do trước đây thiếu tiền, nay, thiết kế Su-37 chưa kịp làm thì đã có các chương trình trội hơn, như Su-47. Trong khi đó thì Su-35 đã tiến bộ khá nhiều và được sản xuất vì không cần nhiều thêm thời gian nghiên cứu, thử nghiệm nữa.
Như vậy, nếu lý giải đó là một hợp đồng cũ, thì Nga đã thỏa mãn điều mà Ấn Độ mơ ước từ lâu là Su-35, Su-37.
Giải thích như thế nào đây ??
Một là, Ấn Độ khác hẳn Tầu. Tầu từ cổ chí kim chỉ đi copy, từ ô tô cho đến súng trường, máy bay cũng vậy. Nhưng Ấn Độ có ô tô Nano độc đáo của họ. Điều này nghĩa là thế nào ?? Ấn Độ đủ kiến thức để hiểu được những gì cần cho họ, đương nhiên những điều đó khác với các nước đã phát triển. Họ phải dùng đồ giống Nga chỉ vì chưa tự thiết kế được máy bay. Nhưng ô tô thì khác. Như vậy, nếu đủ trình độ thì Ấn Độ cần một loại máy bay không giống Nga.
Hai là, máy bay thế hệ G5 Mỹ là chiếc F-22 đã thật sự ưu thế chưa ?? Nó có tốc độ rất thấp, M1,8-M2 cao nhất, thấp hơn MiG-31 hẳn một M. F-22 có thật sự tàng hình không ?? ồ, các trạm radar cổ được cải tiến có thể bắn nó từ 70km (như nhà Vịt), và tác dụng tàng hình hoàn toàn vô dụng với các trạm radar dm của S-300, S-400 ở tầm 300km. Khi không chiến, F-22 nếu muốn tàng hình phải tắt radar. MiG-31 cũng có cả bước sóng dm và m, nên dẫm bắn vào F-22 ở khá xa, còn khi dùng radar khác như tín hiệu từ trạm S-300 thì MiG-31 không vấp phải vẫn đề gì với F-22 cả, khi đó, chỉ còn là chiếc F-22 bay quá chậm.
Như vậy, F-22 không phải là máy bay không chiến tốt.
Thật ra, những ưu thế trội nhất của F-22 là gì, là máy tính rất nhiều CPU (50 CPU) và radar AESA tạo chùm nhanh. Đặc điểm này cho phép nó quét và phân tích mặt đất tốt, còn trên không thì không cải thiện nhiều. Thậm chí, trong không chiến, radar AESA của F-22 còn phải bỏ một ưu thế truyền thống trong máy bay phương Tây trước máy bay Nga, là trước đây các radar phương Tây có bộ lọc sóng, dải tần rất hẹp, độ ồn thấp. Nga do dùng nhiều bước song, nên không dùng được kỹ thuật này, độ ồn cao.
Với khả năng lẩn tránh radar, không với nước mạnh thì cũng lẩn được radar nước yếu, không lẩn được ở gần thì lẩn ở xa, rõ ràng, F-22 có khả nănng luồn sâu. Ưu thế trội nhất của radar F-22 là quét đất, vậy nó là máy bay tấn công mặt đất đột kích. Điều này quá khó hiểu, nó ngược với những gì người ta quảng cáo về nó, nhưng lại dễ dàng giải nghĩa chuyện G5 Nga và Ấn Độ.
Khác với những quảng cáo của F-22 và giống với sự thật về nó, Nga đã thử nghiệm mẫu MiG-1.42 từ đầu thập niên 199x, khi F-22 chưa ổn định thiết kế, còn chương trình MFI bắt đầu từ 1983. Không những thế, lúc này cấu hình thân cánh máy bay đã hoàn chỉnh, còn đợi thiết bị, chứ cho đến nay mẫu này vẫn không thay đổi nhiều thân cánh. Việc thử nghiệm trên mặt đất giai đoạn cuối (trượt taxi trên đường băng) hoàn tất 1994 và máy bay xuất hiện trên không trước công chúng 1997 (MAKS 97). Thế tại sao Nga không tiếp tục chương trình này ?? Vì giống với sự thật trong tính năng của F-22, MiG-1.42 là MFI, máy bay đa năng tiền tuyến, tức là thiên đối đất.
http://www.airforce.ru/photogallery/...y1/mfi/mfi.htm
http://www.military-today.com/aircra...an_mig_mfi.htm
http://www.ctrl-c.liu.se/misc/ram/i-42.html
http://www.aviastar.org/air/russia/mig-142.php
http://aeroweb.lucia.it/~agretch/RAFAQ/MiG1.42.html
http://www.ausairpower.net/Analysis-MiG-MFI.html
Rõ ràng, áp dụng G5 trong không chiến cho đến nay chưa đạt yêu cầu, và các MiG-1.42 và F-22 đều thiên về khả năng đối đất. Mà theo truyền thống Nga, thì khi kinh tế khó khăn, người ta ưu tiên không chiến cho chiến lược đảm bảo tự vệ, như vậy, thu hẹp hợp đồng mua máy bay đối đất thường hay dùng trong tấn công.
MiG-1.42 (MiG-1.41, MiG-1.44) là một trong hai hướng G5 của MiG, trong khi hướng G5 của Sukhoy là S37, nay là Su-47. Hướng không chiến chuyên nghiệp của MiG G5 là MiG-7.1, máy bay MiG-7.1 không chiến không như máy bay không chiến truyền thống, tức là săn đuổi nhau. mà nó mang radar rất to, đạn lớn, hoặt động như một trạm SAM đất đối không, chỉ khác là trạm này bay trên không. Ưu tiên nhào lộn chuyển sang tầm xa mang nặng, khả năng phục hồi tốc độ (gia tốc) hy sinh để đổi lấy tốc độ bay đều tối đa. Tuy nhiên, các khí tài và vũ khí không đủ đáp ứng. Và người Nga không phải xấu hổ khi dừng chương trình này, vì chưa nước nào đáp ứng được các yêu cầu không chiến đó.
Một vài lý do nữa, MiG-1.42 có giá thành đắt, $70 triệu hồi 2003, gấp đôi Su-35.
Như vậy, việc Nga dừng chương trình này có lý do chủ yếu là nó không đáp ứng được yêu cầu không chiến, cái mà người Nga cần.
Còn Ấn Độ. Tất nhiên, họ rất khoái vỏ tàng hình, vì đối thủ tiềm tàng của họ có radar cổ lỗ chứ không phải AESA đủ các bước sóng cm, dm, m của Nga.
Ấn Độ từ lâu theo đuổi hai chương trình máy bay tầm trung và tầm ngắn, rất độc đáo, nhưng trong khi các tính toán khí động lý thuyết dễ đạt được thì kỹ thuật Ấn Độ chưa theo được. Đó là tầm trung Medium Combat Aircraft MCA và tầm ngắn LCA. Máy bay đa năng tầm ngắn Ấn Độ có yêu cầu nhiệm vụ rất giống MFI, là đa năng tiền tuyến. Chính vì thế, họ thích chương trình MiG-1.42. Điểm xa nhau nhất của MiG với Ấn là giá thành. Vì vậy, MiG đã phát triển riêng cho Ân Độ một phiên bản, chính là G5 Nga-Ấn. Máy bay này nhỏ hơn MiG-1.42, cũng giảm đi một số yêu cầu chiến đấu.
Như vậy, có những điều rất khó hiểu nhưng mà là thật. Một là, G5 đến nay chưa thỏa mãn yêu cầu không chiến. Hai là, Nga đúng là sản xuất cho Ấn Độ G5 nhưng lại giữ cho mình G4+. Hiện nay, chương trình F-22 được quảng cáo thái quá, dân PR cho nó quá nhiều, nên người ta không hơi đâu vã bọt mép đi cãi lằng nhằng với bọn này, vì vậy, chuyện G5 hiện nay chỉ thích hợp cho đối đất ít được nhắc đến. Nhưng đó lại là sự thật.
Trên kia có một số hình ảnh và video của chiếc MiG-1.42.
Không chỉ cải tiến để giảm giá, chương trình G5 Nga Ấn còn có nhiều nét thiết kế rất Ấn Độ, mặc dầu trước đó chỉ có trên bản vẽ là lý thuyết. Hai đặc tính của MiG và Ấn lai nhau.
Đặc trưng rất riêng của LCA Ấn Độ là máy bay chỉ có hai tấm cánh, không đuôi đứng đuối ngang, hình tam giác. Máy bay đổi hướng ngang bằng điều khiển nghiêng đi, rồi lên hay xuống đuôi.
Cái này thì về lý thuyết không có gì mới, tuy nhiên, người ta phải đợi máy tính rất lâu, vì quyết định lái phải tính toán lớn, mà người không đảm nhiệm được, phải dùng máy tính mạnh. Hơn nữa, các chương trình máy tính lái tự động lại phải đợi những nghiên cứu thử nghiệm lớn, chứ chuyện có một cái máy tính mạnh quá nhỏ. Máy bay thường có đuôi ngang và đứng vuông góc tạo ra sự thực tế, rõ ràng trong quyết định lái của phi công, tuy nhiên, cần ít nhất 3 tấm đuôi cho điều đó. Các máy bay chiến đấu cần tránh đuôi đứng khỏi vùng xoáy sau thân khi AoA lớn lại cần đến 4 hoặc 6 tấm đuôi, kèm theo là 4-6 thiết bị lái cho hai hướng lên xuống và sang ngang. Phần cánh cũng mỗi bên 2 hoặc 3 thiết bị điều khiển: một cánh cân bằng lớn, một cánh cân bằng nhỏ phản ứng nhanh và một cánh nâng phụ. Như vậy, một máy bay cổ điển lái bằng người cần 10-12 thiết bị lái, tổng diện tích lớn mà hiệu quả không cao, quá nhiều chi tiết phức tạp gây nguy hiểm .... tất cả chỉ để phục vụ phi công vốn tính toán quá chậm.
Do đó, khi có các chương trình khí động để nhồi vào máy tính lái tự động, thì tiến bộ lớn nhất đến với máy bay chiến đấu là chúng chỉ còn hai tấm. Thật ra, không đi đến 2 tấm tức thời, nhưng các máy bay châu Âu mà chính Ấn Độ cũng mua khá nhiều tiến dần dần đến đó. Đặc biệt với máy bay nhỏ, thì các thiết bị phức tạp trở nên nặng nề và hai tấm càng quý. Với yêu cầu tàng hình hấp thụ sóng radar thì giảm diện tích mặt ngoài cũng là lợi thế.
Nhưng để hai tấm thật sự hiệu quả, thì còn cần đến những thứ khác mà ngay cả các nước công nghệ-khoa học cao như Nga cũng còn đang thử nghiệm. Ví dụ, lái lực đẩy 3 chiều để thay thế đuôi lái. Ví dụ, radar và điện tử cần thích hợp với đường bay không "thẳng" chút nào...
Trong khi đó, theo truyền thống, máy bay Nga thường to lớn, nên việc giảm xuống 2 tấm không khắt khe lắm. Nhưng đến lúc đói, thì Nga cũng thích máy bay nhỏ. Và như vậy, nhập khẩu các tính toán lý thuyết có sẵn từ Ấn Độ là điều nên làm.
Thật ra, T-50 không hoàn toàn 2 tấm như LCA và MCA. Nhưng, nó cũng không quá rối rắm như MiG-1.42 và đặc biệt là Su-35. Trông T-50 na ná như F-22, nhưng đáng ra với kích thước to lớn của mình, F-22 nên làm phức tạp như Su cho mạnh mẽ. Có điều, F-22 phải mang cái vỏ quá nặng nên không thể có khí động hoàn thiện được.
T-50 Nga-Ấn có khả năng điều khiển rất lớn đuôi lái, đuôi đứng còn có thể gập theo trục song song với trục thân khi bay. Nó cũng có lái lực đẩy.