Như một số bác đã có ý kiến, và ý kiến em (như em đã từng nêu trước đây) cũng vẫn vậy: tìm chỗ hợp lý để hoạt động tạm thời (rồi sau tính tiếp).
Luzhniky từ 16-17 năm về trước là thuở đỉnh hoàng kim, chấm hết vai trò lịch sử đã lâu (từ khoảng cuối 1996)! Lý do: hành chính, vị trí địa lý, tệ tắc đường ở mátxcơva,....và lịch sử sẽ không bao giờ lặp lại!....
...và không phải tránh khỏi chợ Vòm thì có nghĩa là tránh được chiến dịch ..."chống hàng lậu và hàng không đủ tiêu chuẩn chất lượng"... mà hiện đang xảy ra ở thời kỳ "nóng" ở nước Nga!
(buồn cho số đông bà con ta cứ a dua theo phong trào!)
Đã gọi là tranh thủ đổi hàng (đang có) ra tiền mặt và tranh thủ "kiếm" (nếu một khi có cơ hội!), thì trong lúc này không nên xa rời nơi đang quá quen thuộc với khách hàng (nghĩa là khu vực quanh chợ Vòm). Theo em cứ "chiến" kiểu "du kích quân", cứ loanh quanh gần chợ Vòm, chỉ cần "nhặt khách rơi khách vãi" cũng đủ để giải quyết hàng tồn và thăm dò tình hình mới, ko nên chạy đâu xa cho mệt sức, tốn tiền, tốn hơi!... Hàng hóa nên sản xuất nhỏ giọt (với xưởng may) theo khả năng tiêu thụ. Việc giải quyết hàng tồn cũng nên tạm tìm địa chỉ giao dịch quanh chợ Vòm. Vác hàng chạy quanh hay đi xa cũng chỉ tốn công, tốn tiền và "hao tâm tổn chí", mà chưa chắc đã bảo toàn được "lực lượng", chứ chưa thể nói là sẽ có kết quả tốt. Như vậy rất có thể còn mệt hơn vứt bỏ hẳn.
Riêng em mấy ngày rồi loanh quanh liên hệ (qua điện thoại) hẹn khách quen trao đổi quanh chợ vòm cũng gần như đã xong hết hàng tồn. Ngoài ra còn đặt thêm xưởng quen (với số lượng nhỏ), hẹn khách tại nhà "Titanic" cũng giao dịch "ăn ra" được chút ít. Số hàng còn trong chợ, nếu khi được mở, lấy ra được thì cũng tốt, ko thì quên! Học tập cách sống của AQ trong lúc này có khi lại hay!
(AQ - nhân vật trong tác phẩm "AQ chính chuyện")
Tự kết: bình tĩnh tự tin và chấp nhận thực tế sẽ thấy hoàn toàn thoải mái, sẵn sàng chấp nhận mọi tình huống, để có thể chờ đợi thời cơ hòa nhập thời cuộc mới. Thời gian tới chắc mọi thứ sẽ dần dần trở lại bình thường, khi toàn xã hội hòa nhập dần với cung cách làm ăn có cơ sở theo pháp luật.
Bây giờ đối với em, tới giờ phút này, chợ có mở hay ko, và mở lúc nào thì cũng không còn là điều để buộc mình luôn quên ăn, quên ngủ, để rồi chờ đợi... Thực tế, những gì mà mọi người chờ đợi, nếu hỏi đến thì không mấy ai cắt nghĩa được cụ thể và chính xác. (Vậy thì cần phải làm gì trong lúc này?...)
Cùng là dân làm ăn ở chợ, em xin chia sẻ chân tình cùng các bác đi chợ, những gì em nghĩ, đã và đang làm. Đúng hay sai thì còn cần xin cao kiến của các bác! Em cởi mở cùng moi người như vậy bởi dù sao cũng là đồng bào ta cả. Lúc khó khăn sẽ thấy sự chia sẻ chân tình trong tình đồng bào (đồng loại) có ý nghĩa thế nào

.
(nhà "Titanic" là nhà giống hình 1 chiếc tầu thủy, mọi người chúng em quen gọi như vậy)