Chắc tại các đại ca Thái Bá Tân với Bằng Việt, mà hồi này em dịch cũng bịa tạc lung tung
Aleksei Tolstoi
***
Hoàng hôn xuống, và một ngày nóng nực
Dịu dần đi, không rõ tự lúc nào
Sương trên hồ giăng thành một dải
Và hình bóng em, quen thuộc và thân ái
Trong phút hoàng hôn yên lặng đang dâng
Lại hiện lên trước tôi, từ chốn xa xăm
Vẫn nụ cười xưa mà tôi yêu mến
Đuôi sam mềm em vẫn tết như xưa
Đôi mắt buồn vẫn vương sầu u uất
Vẫn nhìn tôi như ký ức xa xăm
Trong phút hoàng hôn yên lặng đang dâng
Trích:
Алексей Толстой
* * *
Смеркалось, жаркий день бледнел неуловимо,
Над озером туман тянулся полосой,
И кроткий образ твой, знакомый и любимый,
В вечерний тихий час носился предо мной.
Улыбка та ж была, которую люблю я,
И мягкая коса, как прежде, расплелась,
И очи грустные, по-прежнему тоскуя,
Глядели на меня в вечерний тихий час.
<1856>
|
Em cũng chiều bác lắm, bác FOR nhé