For yêu quý, sau một ngày tìm kiếm lục lọi thì tớ cho rằng bài thơ này là nguyên bản mà đại ca TBT đã dịch

Nếu không ai có ý kiến khác thì mời các bác Nina, USY, Hungmgmi và nhất là đại huynh Geobic ra tay
Алексей Толстой
* * *
Смеркалось, жаркий день бледнел неуловимо,
Над озером туман тянулся полосой,
И кроткий образ твой, знакомый и любимый,
В вечерний тихий час носился предо мной.
Улыбка та ж была, которую люблю я,
И мягкая коса, как прежде, расплелась,
И очи грустные, по-прежнему тоскуя,
Глядели на меня в вечерний тихий час.
<1856>
A.K.Tolstoi
* * *
Hoàng hôn xuống, nắng hè dần dần nhạt,
Mặt hồ xa sương mờ ảo dăng ngang,
Và bóng hình em yêu kiều quen thuộc,
Lại hiện trước anh trong ráng chiều vàng.
Vẫn nụ cười anh từng yêu ngày ấy
Vẫn bím tóc mềm, như trước, buông lơi,
Vẫn đôi mắt buồn nỗi nhớ đầy vơi
Ngước nhìn anh khi hoàng hôn xuống
<1856>
Tôi chiều bà nhất rồi đấy For nhá