View Single Post
  #2  
Cũ 21-06-2009, 11:40
matrioska2009's Avatar
matrioska2009 matrioska2009 is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Jun 2009
Bài viết: 19
Cảm ơn: 11
Được cảm ơn 25 lần trong 10 bài đăng
Default Một ngày không nói dối

Một ngày không nói dối
(Victoria Tokareva)
(tiếp theo)
Trường tôi dạy có một ưu điểm so với các trường học khác là rất gần chợ. Tôi thường tranh thủ những lúc rãnh rỗi chạy ù ra chợ mua bó hoa và một ít hoa quả cho Nhina. Tặng hoa là thể hiện sự hào hoa, và Nhina rất hạnh phúc mỗi khi tôi quan tâm tới cô ấy như thế. Nhưng cầm hoa đi trên đường thì tôi thấy cứ ngường ngượng thế nào ấy nên tôi hay dấu vào trong cặp.

Mọi người xung quanh cho rằng tôi là một con người kỳ dị. Chẳng hạn tôi ăn rất khỏe nhưng người lúc nào cũng gày đét. Tôi thường dịch những truyện ngắn từ tiếng này sang tiếng khác mặc dù chẳng ai yêu cầu tôi làm việc đó cũng như chẳng ai trả cho tôi một xu vì những bản dịch ấy, trong khi đó tôi lại nhất quyết không chịu dạy thêm mặc dù rất nhiều phụ huynh học sinh yêu cầu tôi làm gia sư và hứa sẽ trả những khoản tiền hậu hĩnh.

Nhina nói rằng tôi là một con người tinh tế và có bản lĩnh. Bố Nhina nói ở tuổi 25 chưa thể nói gì chính xác về một con người. Còn mẹ Nhina thì cho rằng mọi thứ không phụ thuộc vào tuổi tác mà phụ thuộc vào cá tính của từng con người. Bà có cách đánh giá riêng rất đỗi nghiêm khắc về cá tính của tôi. Có thể nói bà rất coi thường một thầy giáo tiểu học nghèo kiết xác như tôi. Bà mẹ vợ hờ thường chế giễu tôi vì tôi ở một con hẻm khỉ ho cò gáy chứ không phải là ở trung tâm thành phố, vì tôi không sinh ra trong một gia đình gia giáo, vì tôi không có nổi một chiếc áo bành tô cho tử tế, vì tôi không đóng phim, không viết báo và điều quan trọng hơn cả là tôi không kiếm được nhiều tiền như bà ấy. Để làm vừa lòng bà mẹ Nhina tôi có thể đổi căn hộ hai phòng của mình lấy căn hộ một phòng ở trung tâm, có thể may cho mình một chiếc áo bành tô sang trọng, nhưng kiếm tiền nhiều hơn bà ấy thì tôi không thể.

Mẹ Nhina là chuyên gia thẩm mỹ. Mỗi khi tới chơi tôi lại thấy bà ấy pha chế kem dưỡng da, tất nhiên là không phải cho bản thân mà là để bán cho khách hàng. Còn bà ấy dùng loại kem Vanda, nghe đâu là loại kem dưỡng da hàng đầu châu Aâu. Những khách hàng khát khao làm đẹp sau khi được nghe những lời giảng giải vàng ngọc về cách chăm sóc da mặt và đặc biệt là sau khi ngắm nhìn làn da căng mịn, mỡ màng của chuyên da thẩm mỹ thì sẵn sàng móc hết hầu bao để mua bằng được loại kem đặc biệt mà chuyên gia khuyên dùng cho dù giá có cắt cổ tới đâu. Công thức pha chế loại kem đó được mẹ Nhina giữ kín, mặc dù tôi tin rằng cũng chẳng có gì là đặc biệt và bí ẩn như bà ấy vẫn thường ca ngợi.

Trong nhà Nhina tiếng nói của bố cô chẳng có chút trọng lượng nào. Ông là một người rất tốt nhưng cứ như lời vợ ông nói thì tốt bụng không phải là nghề nghiệp và chẳng ai trả tiền cho anh vì anh tốt bụng cả. Tôi hiểu rõ hoàn cảnh gia đình Nhina nên rất ít khi đến nhà cô chơi, trừ những khi cô ốm hoặc chúng tôi đang giận nhau. Hai chúng tôi đã quan hệ với nhau năm năm nhưng đến nay vận chưa có gì rõ ràng cả. Trong quãng thời gian ấy chúng tôi đã có thật nhiều kỷ niệm buồn vui…

Hôm nay cũng vậy tôi mua hoa và nho đến để làm lành với Nhina, tôi không muốn cô ấy giận tôi thêm nữa. Khi tôi bước vào phòng, Nhina đang lúi húi viết cái gì đó. Nhìn thấy tôi, cô ấy thu dọn giấy tờ lại, mặt hơi đỏ lên vì bất ngờ, vì vui mừng, cũng có thể vì cô vẫn đang tức giận, hoặc giả vì tôi bắt gặp cô ấy khi khuôn mặt không hề trang điểm. Nhi na của tôi có lúc nom rất xinh nhưng có lúc cũng thật khó coi, có lúc rất cởi mở, lúc lại rụt rè, khi rất mực thông minh, khi lại đờ đẫn, ngốc nghếch. Câu hỏi cửa miệng của cô là: “Thế là tốt hay xấu?” và mỗi lần như thế tôi lại chẳng biết trả lời cô ấy thế nào cho phải.

Tôi cởi áo khoác và ngồi xuống đi văng. Nhina lại giở tập giấy ra viết tiếp. Cả hai đều im lặng.
- Anh này, chẳng lẽ anh không thấy là anh đang coi thường em ư? – Không chịu nổi sự im lặng Nhina lên tiếng trước.
- Sao em lại nghĩ như thế?
- Chúng ta hẹn nhau lúc bảy giờ. Vậy mà anh bắt em đợi đến bảy giờ mười lăm cũng chẳng thấy đâu. Anh có biết là mọi người trên đường nhìn em như là một con ngớ ngẩn không? Chưa nói gì đến tình yêu, ít ra anh cũng phải biết giữ phép lịch sự tối thiểu chứ.
- Anh đến lúc bảy giờ mười sáu phút thì không thấy em đâu nữa.
- Tại sao bảy giờ mười sáu phút anh mới đến trong khi chúng ta hẹn nhau đúng bảy giờ?
- Vì đường đông quá nên anh đến muộn.
- Anh nói dối.
- Anh không nói dối.
- Hay anh cho rằng tôi là một con ngốc.
- Đôi khi anh cũng nghĩ thế.

Nhina ngạc nhiên nhìn tôi không chớp mắt. Theo kịch bản của cô ấy thì tôi sẽ nói: “Đừng nghĩ lung tung nữa em yêu, anh chưa bao giờ nghĩ như thế về em cả?. Rồi cô ấy sẽ tiếp lời: “Không, em đúng là một con ngốc vì đã trao cả tuổi thanh xuân, nhưng năm tháng đẹp nhất và tình yêu của mình cho anh”.

Nhưng lần này tôi đã làm xáo trộn kịch bản nên Nhina bối rối không biết phải hành động thế nào.
- Em đã hiểu tất cả rồi.

Cô ấy hiểu cái gì mới được chứ? Cô ấy cứ làm như vấn đề là ở chỗ tôi đến lúc bảy giờ hay bảy giờ mười sáu phút không bằng. Thực ra mấu chốt của vấn đề là ở chỗ cho đến tận ngày hôm nay tôi vẫn chưa cầu hôn cô ấy.
- Em hiểu cái gì? – Tôi hỏi.
- Em biết là anh nói dối – Mặt Nhina trắng bệch, tái nhợt. Có lẽ cả đêm qua cô đã không ngủ, không chợp mắt.
- Khi anh nói thật thì em lại không tin.
- Hôm qua anh đinh ninh rằng em sẽ đợi anh đến cùng đúng không? Anh đã quen với việc em là người luôn phải chờ đợi chứ gì. Em đã đợi anh suốt năm năm. Nhưng giờ thì em không thể đợi thêm anh được nữa. Anh có hiểu không? Em sẽ không chờ đợi anh nữa, không bao giờ!

Đáng lẽ ra tôi phải đứng bật dậy, không, sẽ lãng mạn và ép-phê hơn nếu tôi ngay lúc này tôi quỳ xuống dưới chân nàng và ngỏ lời cầu hôn. Nhưng tôi lại im lặng.
- Nhìn chung anh là một kẻ nói dối. Anh nói rằng tối nào anh cũng phải dịch ư? Thế những bản dịch ấy đâu nào? Anh có lần nào cho ai nhìn thấy chúng chưa?
- Làm gì có bản dịch nào, em nói đúng, chiều nào anh chẳng tới nhà thằng Lenka chơi bài và uống bia.
- Em nói nghiêm túc đấy – Nhina lại gần tôi, - Hãy cho em xem những bản dịch của anh được không?
- Anh thề là không có bản dịch nào cả – tôi nói giọng nghiêm túc – Anh với Lenka hay đi chơi với nhau, anh không muốn cho em đi cùng vì những chỗ ấy có những cô gái khác, mà nói chung là anh thấy chán em lắm rồi.

Nhina phá lên cười, cô ngồi xuống bên tôi, âu yếm vuốt ve tôi. Có lẽ cô ấy nghĩ là tôi đang nói đùa. Tư dưng tôi cảm thấy trống trải. Khi tôi nói dối thì mọi người tin sái cả cổ, còn khi tôi nói thật thì chẳng ai chịu tin tôi cả.

Sáu giờ bố của Nhina đi làm về, cả nhà ngồi vào bàn ăn tối. Lúc nào tôi đến đây, mọi người cũng đon đả mời tôi ở lại dùng bữa với gia đình.

Vừa múc súp ra đĩa mẹ Nhina vừa đưa mắt hết nhìn tôi lại nhìn con gái mình. Chắc bà muốn thăm dò xem chúng tôi đã làm lành với nhau chưa. Không nhận thấy bất cứ dấu hiệu gì của sự làm lành bà đành phải hỏi:
- Thế nào?
- Mẹ này – Nhina đỏ mặt.
- Mẹ hỏi súp có ngon không cơ mà? Cháu thấy món súp của bác thế nào Valeri?

Món súp khó có thể khen là ngon nhưng so với cái được gọi là súp mà tôi vẫn ăn ở trường thì cũng không đến nỗi nào.
- Không đến nỗi nào ạ – tôi trả lời miễn cưỡng.

Mẹ Nhina nhìn tôi đầy ngạc nhiên vì chỉ có những kẻ trơ tráo thì mới nói những câu tương tự như vậy khi được mời ăn. Vẫn biết “sự thật mất lòng” và trong cuộc sống có nhiều khi nói thật còn tồi tệ hơn nói dối, nhưng hôm nay thì khác vì đêm qua tôi mơ thấy cầu vồng.
- Ôi súp ngon quá mẹ ạ – Nhina liến láu.
- Valeri, hôm nay anh có đọc báo “Sự thật” không? Có tin mấy con đại bàng lao vào máy bay đấy – Bố Nhina chuyển chủ đề vì ông biết chắc rằng ngay bây giờ đây câu hỏi về món súp sẽ được chĩa vào ông. Sau hai nhăm năm chung sống ông đã thuộc lòng tất cả các câu hỏi và câu trả lời, cũng như thời điểm của từng câu hỏi của vợ mình.
- Cháu có đọc ạ – Tôi đáp.
- Chuyện gì hay thế, kể cho con nghe với nào – Nhina háo hức hỏi.
- Một chiếc máy bay dân dụng đang bay qua một vùng núi, bỗng có ba con đại bàng dàn hàng phía trước, một con lao thẳng vào máy bay đó.
- Đúng là điên! – Mẹ Nhina thốt lên.
- Rôi sao nữa bố.
- Nó ngã xuống, đập mình vào vách đá, hai con đại bàng còn lại sợ quá bay mất.
- Chỉ có điên mới lao vào máy bay – Mẹ Nhina lầu bầu.
- Hay con đại bàng nghĩ máy bay là một con chim? – Nhina hỏi.

Tất cả mọi người trầm ngâm suy nghĩ về những con đại bàng tội nghiệp. Có lẽ chỉ bà mẹ Nhina là nghĩ đến việc hôm nay tôi có cầu hôn con gái bà ấy không.
- Chủ nhật này bác Boria mời nhà mình đến ăn cơm đấy – mẹ Nhina phá tan sự im lặng.

Như vậy có nghĩa là gia đình Nhina muốn chính thức giới thiệu tôi trước những người họ hàng với tư cách là một chàng rể.
- Thể hôm nay bác ấy không mời hai bác đến chơi ạ? – Tôi hỏi.
- Sao lại hôm nay? – Bố Nhina thắc mắc.
- Không sao ạ. Nhưng cháu cứ nghĩ là tối nay hai bác sẽ đi chơi.

Nhina nhìn tôi đầy ngụ ý.
- Hai anh chị này lại giở trò đây – mẹ Nhina cũng nhìn tôi đầy khích lệ.

Kỳ lạ thật, suốt cả ngày hôm nay tôi đã cố gắng sống trung thực với mình và mọi người, nhưng không ai chịu tin tôi cả. Người soát vé cho rằng tôi định giỡn chị ta, bà hiệu trưởng tưởng tôi định làm duyên với bà ấy. Nhina thì cho rằng tôi pha trò, còn mẹ Nhina hy vọng tràn trề là tôi sẽ làm cái việc mà đáng lẽ ra phải làm từ lâu rồi mới phải.

Chắc hẳn Nhina nghĩ rằng khi cánh cửa đóng lại sau lưng bố mẹ, tôi sẽ nhảy xổ vào ôm chầm lấy cô ấy. Nhưng cửa đã khép lại từ lâu mà tôi vẫn ngồi trơ như khúc gỗ vô tri vô giác.

Điều đó thực sự làm Nhina nổi cáu. Vừa thu dọn bát đĩa cô vừa cố tình đập chúng vào nhau loảng xoảng, chắc để trút cơn giận.

Tôi chợt nhớ ra rằng tôi đã mua hoa cho cô và giờ những bông hoa tội nghiệp đó vẫn đang nằm trong cặp sách. Tôi lấy chúng ra, im lặng đưa cho Nhina. Cô ngạc nhiên đến nỗi suýt làm rơi chiếc đĩa đang cầm trên tay xuống nền nhà. Cô nhẹ nhàng đặt chiếc đĩa xuống bàn, đưa hai tay ra đón lấy bó hoa, chăm chú ngắm nhìn những cánh hồng đỏ thắm rồi cô ngồi xuống bên tôi, áp mặt vào ngực tôi, vào vai tôi. Tôi cảm nhận được những sợi tóc mềm mại ấm áp của cô mơn trớn trên má tôi. Tôi có cảm giác mình có thể ngồi như thế này suốt cả cuộc đời.

Có tiếng chuông điện thoại.
- Anh nhắc máy hộ em với, anh yêu – giọng Nhina nũng nịu.
- Cho hỏi Valeri có ở đây không ạ? Đó là giọng của Len ka.
- Chào cậu mình đây – tôi đáp
- Hả, cậu vừa nói gì đấy – bạn tôi tưởng đã nghe nhầm vì những từ như “xin chào” tạm biệt” “làm ơn” không hề có trong từ điển chung của chúng tôi.
- Xin chào cậu, Lenka – tôi nhắc lại.
- Cậu bị điên à?
- Không, tớ là người lịch sự mà – tôi giải thích.
- Hắn ảo hắn là người lịch sự – vẫn giọng của Lenka nhưng không phải là nói với tôi mà là nói với ai đó ở đầu dây đằng kia – cậu chờ một lác có người muốn nói chuyện với cậu đấy – câu này thì hắn nói với tôi.
- Anh Valeri đấy à – một giọng nữ lảnh lót vang lên.

Có một phụ nữ xinh đẹp đang âu yếm gọi tôi từ đầu kia thành phố, vậy mà tôi im lặng. Tôi không muốn nói dối cũng lại càng không muốn nói thật. Vì nói thật có nghĩa là tôi sẽ mất Nhina, người đang âu yếm dụi đầu vào ngực tôi, người mà tôi đã quen quan tâm, chăm sóc suốt bao năm qua. Nghĩ vậy, tôi vội cúp máy.
- Ai gọi thế anh? – Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt hoảng hốt như suýt nữa thì cô ấy bị xe tải đâm vào vậy.
- Một người phụ nữ.

Nhina đứng dậy, thu dọn bát đĩa và mang ra bếp rửa.

Còn tôi ngồi trên đi văng và hút thuốc. Tâm trạng tôi thật rối bời cả ngày hôm nay tôi đã sống rất thật, tôi đã sống và cư xử như tôi muốn, không sợ một ai cả và nói ra những điều tôi nghĩ. Mọi người đều nhìn tôi với con mắt ngạc nhiên, ngỡ ngàng nhưng tất cả đều tỏ ra âu yếm và hết sức ân cần với tôi.

Ngày hôm nay tôi nhận ra rằng trên đời này người tốt nhiều người xấu ít và thật dễ chịu biết bao nếu tất cả mọi người luôn thành thật với nhau, dù chỉ là những chuyện nhỏ nhặt nhất. Bởi vì nếu bạn cho phép mình nói dối những chuyện nhỏ thì theo quán tính sẽ nói dối cả những việc lớn hơn.

Ngày hôm nay thật tuyệt vời, nhưng tôi biết chắc rằng nếu ngày mai lại như hôm nay thì người soát vé sẽ phạt tôi rất nặng, bà hiệu trưởng sẽ đuổi việc tôi và Nhina sẽ tống cổ tôi ra khỏi nhà để rồi không bao giờ thèm gặp tôi nữa. Rõ ràng là để sống thật với lòng mình mọi lúc, mọi nơi thật khó.

Nhina thu dọn đến những chiếc cốc.
- Anh đang nghĩ gì đấy – Cô hỏi.
- Nếu sống mà không phải nói dối dễ chịu hơn là lúc nào cũng nói dối.
- Điều đó thì thằng ngốc cũng biết – cô nhún vai.

Hóa ra thằng ngốc cũng biết điều ấy, còn tôi thì không. Có rất nhiều điều đối với tất cả mọi người là hiển nhiên, còn tôi thì lại rất mơ hồ.

Lenka tốt nghiệp đại học cùng với tôi, lúc ấy cậu ta cũng rất cần cho hai người đàn bà, nhưng Lenka vẫn đi trên vùng kinh tế mới, vẫn đến với thảo nguyên. Còn tôi thì không. Còn với tôi tất cả chỉ dừng lại ở hai từ “mơ ước” và “mong muốn”. Rồi một ngày không xa nữa chắc Nhina sẽ không còn bảo rằng tôi là một con người tinh tế nữa, cô sẽ đặt cho tôi một cái tên khác ví dụ như “một kẻ luôn không gặp may, bất tài” chẳng hạn.
- Ngày mai anh định làm gì? – Bất giác Nhina hỏi tôi.
- Anh á? Anh sẽ phá đời.

Nhina mỉm cười bẽn lẽn rồi cụp hai hàng mi xuống đi vội ra bếp. Có lẽ cô ấy nghĩ rằng ngày mai tôi sẽ cầu hôn cô ấy.

-/-
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn matrioska2009 cho bài viết trên:
chaika (23-06-2009), Jan (22-06-2009), Vania (20-09-2010)