View Single Post
  #4  
Cũ 14-06-2009, 10:14
Jan's Avatar
Jan Jan is offline
Cá Vobla - Вобла сушеная
 
Tham gia: Mar 2008
Bài viết: 299
Cảm ơn: 314
Được cảm ơn 113 lần trong 69 bài đăng
Default

Bọn "tha hóa học" túm tụi lại bày ra hai chiếu bạc ngay giữa phòng, đứa nào không ham thì ngồi giường ăn bim bim. Mỗi chiếc giường bốn năm mạng, huy động gần hết mấy cái đầu húi cua, lại cắt cử thêm mấy thư ký ghi điểm cho từng “con bạc” để tan cuộc thì đè cổ hai, ba đứa đội sổ xuống sàn đòi… KEM. Lại cắt thêm mấy đứa nữa chốt chặt cửa ngồi ngóng xem hễ có bảo vệ thì… báo động cho anh chị em được rõ.
Chơi bài 10 cây (Sorry, không đưa tên cụ thể vì lý do tế nhị). Tôi nhập cuộc không tốt lắm, các ông các bà ấy có lẽ không biết các món Internet đã làm loãng trí nhớ của tôi mất rồi, thành ra bắt nhịp rất chậm (bất kể việc gì), rốt càng lúc càng nhanh. Đã có lúc "lên voi" rồi lại… "xuống chó”. Chiếu ngoài toàn những nhân vật "rắn mặt" cả : Gấu Bố, Gấu Mẹ, rồi anh Ngọc, cái Lan và tôi. Thư ký ban đầu là bà mẩu Diệu, sau lại là bà Lan Anh - cô em hăng tiết vịt đặng "rây máu ăn phần" cả chiếu trên lẫn chiếu dưới. Chết vì tham thôi ! Có sự hỗ trợ đắc lực của anh Thắng (vẫn lừng tiếng là tay gian hùng có hạng) xong Ngọc chẳng lên được bao nhiêu mà càng về sau càng đuối. Cho đến lúc này thì cái bản tính tinh quái, ranh mãnh của Gấu Mẹ mới bộc lộ bằng hết qua cách đánh mắt, đưa đà khôn khéo. Có bao nhiêu móng vuốt Gấu Mẹ đều trổ ra hết như thách thức cả lũ con giai ngồi bên, bà cụ cứ luôn miệng nheo nhéo “mồm ngang liếc dọc” liên hồi. Vậy là em Lan với Thu Tũn giành nhau lấy ngôi đầu, trong khi ba tên còn lại mặt nghệt như không còn chút hơi thở tàn nào nữa, mang tai có lúc nóng như lửa. Phòng đang ồn vui vẻ là thế bỗng “rầm” một cái, thình lình một cái đầu sư tử, à chết, đầu người ló vào. Á, bác bảo vệ ! Không kịp nữa rồi, trên tay Gấu Mẹ là một nắm bài lơ khơ trơn mỡ chối đằng mô ? Họ hàng nhà Gấu im re, mặt mày xanh lét như tàu lá vì sợ. Nhưng sau thì cũng ổn, phần vì tài ăn nói dẻo quẹo của các Sếp Đội (không thế sao làm Sếp đặng) phần vì thông cảm với mấy cô cậu Tình nguyện sớm mai gà còn chưa kịp ngáp đã lóc cóc lên xe vượt núi, vượt đèo hàng trăm cây số, vả cũng không còn trong năm học nữa nên bác chỉ nhắc nhở vài câu rồi thôi. Một nụ cười hiền từ làm không khí dịu hơn hẳn. Chỉ tại… anh Thắng, bảo trông đấy rồi lại tót đi đâu mất rồi ?
Thật là một buổi tối sặc mùi "tha hóa học" !
Ván bài cuối cùng trôi qua mau chóng, anh Bói Mù và tôi trắng tay. Kem, kem đê ! - Nan Anh chúi mũi vào, cái miệng ụt it gào toáng lên. Chưa thấy có cái kiểu cười nào lại vừa giòn như kem, vừa đểu như ma thế ! Chết em… Quanh phòng bừa bãi vỏ bánh, vỏ kẹo và vụ lương khô, đứa nào ăn xong cũng vứt quanh vứt quéo trông như bãi rác. Hic ! Cho đến tận 12 giờ đêm vẫn chẳng ma nào chịu chợp mắt. Không đứa nào muốn bỏ qua cái thời khắc nhiều cảm xúc đan xen lẫn lộn thế này, vui trong mệt, buồn trong phấn khích, lo lắng trong tin tưởng. Không hiểu cả bọn đang nghĩ ngợi những gì, nhưng thực "trăm mối tơ vò", biết làm sao đây ? Ngày mai ơi, ta biết mở cửa đằng nào cho mi đến ?
Cho mãi đến giờ con Chuột, khi chiếc kim đồng hò bé xíu đã nhích dần sang đến ngày 15 - cái thời khắc đáng mong đợi nhất trong những ngày sôi động vừa qua sắp hết. Buồn ngủ díp cả mắt, bọn "tha hóa học" đứa nào đứa nấy tự tìm cho mình một chỗ trên những chiếc giường lạnh cứng và bắt đầu thờ dồn vào ngáy đều như đương quạt bếp lò. Chỉ còn mỗi ông cụ - Vua bóng tối, là vẫn còn chịu khó vùi đầu vào những chiếc máy tính "họ hàng nhà ốc sên". Anh Ninh nhe răng cười : "Dùng cái laptop này có thể học được đức tính kiên nhẫn đấy !" Quạt trần cứ thế chạy vù vù, số to nhất. Lạnh cứng cả quai hàm (mà nó đã vốn thế rồi chứ ?) , tôi nằm co ro kê tấm áo khoác của ông cụ làm gối, ngủ một mạch…
Gió ngoài trời vẫn thổi vi vu vi vút như đang lướt trên phím một chiếc đàn gỗ. Đêm tinh khiết tới mức tịnh không một bóng trăng sao nào, cảnh vật yên ắng quá !

* *
*

Thị trấn nhỏ bên bờ con sông Dniepro cuồn cuộn chảy từ Bắc xuống Nam, từ Đông sang Tây đổ ra miền Hắc Hải chia cắt xứ Ukraina xinh đẹp như một thiếu nữ mười bảy ra thành hai miền gần như biệt lập nhưng đoàn kết anh em đằm thắm bằng cây cầu nghĩa tình mang tên Kiev - Thành phố của những pháo đài, những công viên ngập tràn trong hoa hồng và chim câu, những tòa nhà cổ kính mang dáng dấp La Mã cổ xưa. Từ cái miền quê hẻo lánh ở phương Nam xa xôi này, nơi dân cư tập trung đông đúc nhất nếu đi không quá nửa ngày về phía Tây Nam xa hơn một chút nữa sẽ tới được Odessa, tới miền cửa sông giáp ranh xứ Moldavia. Chính ở đây, cách đây độ nửa canh giờ, một nhóm kị binh Đỏ đã choảng nhau nảy lửa với bọn quạ Trắng, bọn Vrangel. Hàng tấn máu của cả hai bên đều đã đổ xuống đất đen vì sự bình yên của quê hương cho dù chỉ nhỉnh hơn que diêm được vài phân song vì những thành tích dẫn đường tuyệt vời của mình, bọn trẻ làng tôi được vinh dự gia nhập đoàn quân vinh quanh, được khoác trên mình chiếc áo dạ vừa dày vừa ấm và đội trên đầu chiếc mũ chóp nhọn mang tên người chỉ huy anh hùng Budionyi có gắn ngôi sao đỏ sáng chói như mặt trời, với anh em chúng tôi là niềm hạnh phúc quá lớn. Dù chỉ giữ chân liên lạc viên, song tôi vẫn rất vui sướng vì được đóng góp chút sức lực nhỏ bé cho cuộc chiến đấu vĩ đại này.
Trong một trận giáp chiến quyết liệt gần Thị trấn, tình thế quá nguy cấp, bọn phỉ kéo đến ngày càng đông, không còn khả năng cứu vãn nổi, vị chỉ huy già đáng kính có bộ râu rậm cho gọi tôi lại, đoạn, con người nhân hậu ấy nhét vào ngực áo tôi một bức thư (Viết bằng tiếng Nga, tôi không dịch nổi), vỗ vai tôi khẩn thiết :
- Cố gắng chuyển cái này về Moskva ngay trước khi mặt trời lặn, nội nhật hôm nay. Gấp !
Tuân lệnh chỉ huy, tôi thắt dải băng đỏ lên cánh tay và nhảy phốc lên con chiến mã Nồi Đồng yêu quý, gò lưng cố ruổi thật nhanh, bằng mọi giá cho kịp về tới Bộ chỉ huy.
Nhưng khốn thay, một thằng nhóc con nhà nông, vốn quen chiến trận quẩn quanh cái miền đồng cỏ bé tẹo quê mình sao có thể tìm đường mà tới thành phố hoa lệ ấy được. Lòng vòng mãi trong khu rừng thông cạnh hồ nước trong vắt dưới ánh mặt trời, cuối cùng tôi tìm thấy nơi trú quân của một toán kỵ quân khác. Họ chỉ tay về phía một con nước xa xôi bên kia dãy núi, bảo :
- Cứ men theo bờ sông Dniepr mà ngược lên phía thượng nguồn, thể nào cũng tới được đất Nga !
Nhanh như một chú sóc rừng lúc nhằn quả thông, chẳng kịp ngoái lại cảm ơn nữa, tôi cho ngựa tế nước đại phóng gấp như bay, vành mũ sụp xuống nửa trán che mất ánh sáng trên đầu, khó nhìn phía trước mặt quá. Tôi chỉ thoang thoáng thấy những triền núi lô nhô dọc bờ sông, cứ lùi dần phía sau lưng. Cái đốc kiếm nặng như chì thúc vào đùi căng cắc, tôi chẳng để ý gì nữa. Còn sớm chán, nhanh còn kịp !
Con ngựa phóng nhanh như gió lốc làm bụi cuốn tung mù mịt, tôi không còn thì giờ bận tâm trông theo những khu rừng bạch dương xum xuê cứ xa dần phía bờ con sông óng ánh những mảnh vàng nữa ? Bằng mọi giá phải về tới thành phố ngay trước lúc hoàng hôn - Tôi nghĩ thế và óc căng ra như những sợi dây trên chiếc đàn Mandolin, mắt và tai cảnh giác tối đa với từng thứ âm thanh nhỏ nhất dọc đường đi, kể cả lá rơi. Không lo sao được, biết đâu bọn phỉ đang quanh quất chầu chực trong nhữung khu rừng tối đen kia thì sao ?
Tôi cho ngựa dũng mãnh vượt qua những hàng rào quân sự tràn ngập sắc Đỏ, qua thành Dnipropetrovsk, thành Kremenchuk xứ Poltava rồi ngược lên Cherkasy để về tới Kiev và sắp rồi, qua khỏi đất Belarus xanh tươi màu cỏ mới là có thể ung dung tiến vào đất Nga, thế là coi như đã hoàn thành xong nhiệm vụ.
Ngựa đang lao như một mũi tên hăm hở trên đất Bạch Nga thì "đoàng...", một loạt đạn súng máy nổ vang trời, tôi không thể ghìm cương được nữa nhưng còn cố ngoái lại phía đằng sau. Xa xa về phía những đám bụi đen xám đằng kia là một toán Quạ trắng. Bên hông, trên ngực chũng dắt đầy súng đạn, dao kiếm trông rất dữ tợn đang gào thét đuổi theo thằng nhóc mặc quân phục Đỏ mà chúng bắt gặp trên đường đi. Xong rồi, tên đội mũ lông gấu, ria mép dài ngoẵng kiểu Thổ đen thui như phân ngựa (tôi đoán là tên cầm đầu) thét "Dừng lại !". Song tôi càng thúc con ngựa yêu phóng nhanh hơn chứ không dám bắn trả (Sáng nay tôi nhỡ để quên khẩu Browning yêu quý trong balô của anh Ninh mất rồi). Tôi có thể cảm nhận rất rõ hơi thở gấp gáp của nó phì ra cả đằng mũi, nước da đen đồng của con ngựa ngày một nóng ran như chính ngọn lửa đang thiêu đốt trong dạ của tôi.
Không, bằng mọi giá ta không thể bị rơi vào tay chúng. Cố lên nào, chút nữa thôi ! Chạy, chạy đi, chạy nhanh nữa lên ! Ta phải về tới đất Nga, ôi nước Nga yêu quý.
Thôi rồi, ở phía trước mặt đã không còn một bóng cây nào nữa. Một cái vực thẳm sâu hun hút từ hàng triệu năm hiện ra trước mặt. Tôi cố ghìm cương, song con ngựa lao nhanh quá. Nó mất đà, hí vang làm tôi bị hất tung khỏi lưng ngựa. Cả người và ngựa lao nhanh xuống vực, bên tai tôi vẫn văng vẳng tiếng thét : Bắt lấy thằng nhóc, bắt lấy thằng nhóc ! Mật thư, mật thư... (Sao chúng nó biết được nhỉ, hay đã có kẻ phản bội ?). Tôi cứ thế rơi tự do xuống vực thẳm, bao nhiêu ký ức về một thời êm đẹp chợt ùa về như những chú chim câu. Tôi thấy nuối tiếc vì đã để vuột mất nhiều thứ, nhà tôi đây, trường tôi đây, và đó là các bạn bè tôi, anh em tôi, Đồng chí tôi, từng khuôn mặt thân quen lại hiển hiện rõ rệt biết chừng nào : Chị Én này, chị Đốp này, rồi anh Ninh, chị Thúy. Họ cứ nhìn tôi như thể… tôi thấy trước mắt mình hiện ra một chiêc xe lớn, chăng băng rôn đỏ chói chở hai mươi mấy con người mặc những chiếc áo xanh gọn gàng, vai khoác balô với nụ cười trong sáng như pha lê đang men theo triền núi mà lên tới đỉnh, hai bên đường ngập tràn hoa lá và ánh nắng muôn màu… Chiếc xe đang trườn lên dốc bỗng khựng lại rồi đổ nghiêng xuống chân núi, tôi thấy thất vọng. Trong tiềm thức mơ màng của mình, tôi chợt có những đắn đo… làm sao bây giờ, ta sắp chết khi còn chưa kịp về tới cái đích cuối cùng (gì nhỉ, tôi đã gần như quên mất cái sứ mệnh của mình rồi). Tự nhiên tôi chột dạ, nhớ Mùa hè xanh da diết, sợ rằng mọi ngưòi sẽ đi mất mà không chờ đợi tôi. Tôi thấy trống vắng, bên tai văng vẳng lời căn dặn của chị Tũn (bỗng dưng tôi cảm thấy khó thở như có tia sét hay hòn đá chẹn ngang cổ họng) : “Đứa nào ngủ quên hay dậy muộn là bỏ mặc đấy nhé, không ai đợi mãi được đâu !”. Làm sao bây giờ, ai cứu được tôi không ? A đúng rồi, anh Ninh ! Phải gọi anh Ninh, không chắc giờ này anh ấy còn ngồi trước màn hình vi tính không, mau gọi đi, nguy cấp lắm rồi…
AAAAA…( Tôi cố dằn từng tiếng, trống ngực đập thình thịch). Anh Ninh, anh Ninh ơi ! Cứu… Cứu em với…
AAAAAAAAA… - Tôi cố hét thật to !
Kekéééttt ! Ai đó mở tủ quần áo khiến tôi bừng tỉnh cơn mê, khung cảnh quen thuộc hiện ra trước mặt. Trên đầu chợt lơ lửng một thanh gươm Damocles sang loáng, ồ không, đó chỉ là bóng đèn thôi mà. Phù ! Tôi vẫn nằm trên giường co ro dưới cái quạt vù vù chạy hết công suất, may mà không gào toáng lên không các ông ấy tưởng có ma.
Đã 4 giờ sáng rồi. Ngoài kia trời còn tối đen như mực, như cái tiền đồ của chị Dậu…
__________________
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Văn học nằm ngoài những định luật của băng hoại,
chỉ mình nó không thừa nhận cái chết...

(Santykov Sedrin)
Trả lời kèm theo trích dẫn