View Single Post
  #1  
Cũ 05-06-2009, 16:03
Cổ ngư Cổ ngư is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Feb 2008
Bài viết: 11
Cảm ơn: 6
Được cảm ơn 25 lần trong 8 bài đăng
Default BƯỚC NHẢY LƯỢNG TỬ

BƯỚC NHẢY LƯỢNG TỬ
- Truyện ngắn -
Hoàng Công Danh- Minsk-

Hôm nay là ngày bảo vệ niên luận. Tôi đến phòng hội thảo rất sớm. Nhưng Dasa đã tới trước tôi, nàng ngồi bên chiếc máy bán cà phê tự động, có lẽ nàng biết sở thích điểm tâm sáng của tôi nên ngồi ở đây đợi. Dasa mỉm cười hỏi: - Cậu đã sẵn sàng cho Bước nhảy lượng tử chưa?

1. Dạo mới sang, người con gái tôi quen đầu tiên chính là Dasa. Nàng có một vẻ đẹp lặng thầm, ẩn kín như những chiếc metro chìm dưới lòng đất; làn da trắng như tuyết ngày đông, như sương mùa hạ; và tâm hồn điển hình cho những cô gái Nga.

Sau mỗi buổi tan giờ, tôi cùng Dasa đi dạo quanh vườn cây trong khuôn viên trường. Vào cuối mùa thu lá chín vàng như tấm voan phủ lên những nóc cây, dưới đất lại như được dát vàng lá của ngài Cấp Cô Độc trong khu vườn thái tử Kỳ Đà ở Ấn Độ hai ngàn năm trăm năm về trước. Đấy là vẻ đẹp cổ điển mang màu sắc hoài niệm và đầy chất thơ.

Tôi kể cho Dasa nghe chuyện thời Đức Phật còn tại thế, có một ông nhà giàu tốt bụng tên là Cấp Cô Độc muốn dâng tặng Phật một khu vườn để Ngài thuyết pháp. Ở xứ Ấn có một khu vườn rất đẹp của thái tử Kỳ Đà. Ông Cấp Cô Độc ngỏ lời muốn mua khu vườn này, nhưng thái tử Kỳ Đà thách nếu Cấp Cô Độc có đủ vàng để rải kín khu vườn thì thái tử sẽ bán. Tưởng nói đùa, ai ngờ Cấp Cô Độc đã đem vàng rải kín khu vườn. Cảm phục trước sự mộ đạo đó, thái tử Kỳ Đà đã cùng với Cấp Cô Độc dâng tặng khu vườn này để Đức Phật làm nơi giảng đạo. Từ đó người đời gọi khu vườn là "Cấp Cô Độc viên Kỳ Đà thụ".

Dasa quay mặt sang phía tôi:

- Cậu có vẻ tin vào Đức Phật nhỉ?

- Ừ, tớ tin vào tất cả các tôn giáo và Thượng đế. Đó là niềm tin về cái đẹp và lòng tốt luôn có mặt trong đời sống này!

- À, mà cậu có nghĩ rằng dân Vật lý cũng cần lãng mạn và trí tưởng tượng không?

- Để làm gì?

Dasa nhắm mắt, mím môi cười và lắc nhẹ đầu như không muốn trả lời. Đó là một bí ẩn của tự nhiên. Trên cao, bầy chim đã bay về hót lời hoan ca khúc khích. Hai chúng tôi đến trước bức tượng Fransics Scorina. Ở chỗ này có một lối bậc thang đá trắng dẫn lên chân bức tượng. Dasa nhủ tôi:

- Cậu lên nhảy đi, nhảy chập đôi như chim chuyền cành ấy, tớ thích ngắm điệu tác đó!

Tôi gật đầu, khép hai bàn chân sát nhau và bắt đầu nhảy lên. Có tất thảy mười tám bậc thang đá. Vừa nhảy tôi vừa đọc: "Chuyền, chuyền một đôi. Chuyền, chuyền hai đôi..." Dasa ở phía dưới nhìn lên, reo cười thích thú.

- Cậu đọc thơ đấy à?

- Không. Đó là bài đồng dao trẻ con ở Việt Nam thường hát khi chơi trò nhảy nhón chân.

- Giống chim nhỉ? Ước gì hai đứa mình là đôi chim để cùng nhảy.

Lòng tôi thoáng buồn khi nghe Dasa nói câu ấy. Lần nào cũng chỉ mình tôi nhảy, còn nàng đứng ngắm. Tôi nhảy như một nốt nhạc trên bản ký âm của khu vườn, còn Dasa như một dấu lặng khóa cuối bản hòa âm. Và kết thúc mỗi buổi chiều ngập tràn niềm vui, riêng tôi vẫn day dứt một nỗi niềm khôn tả.

Chính Dasa, hay đúng hơn vì trò chơi nhảy chuyền ấy đã khiến tôi chọn đề tài niên luận là "Bước nhảy lượng tử". Ngày nhận đề tài, Dasa trố mắt nhìn tôi:

- Sao cậu lại chọn đề tài đó?

- Tớ cũng không biết nữa. Có thể là một sự liên tưởng với trò chơi của chúng mình.

Dasa cười khoái chí: - Bây giờ thì cậu đã tin dân Vật lý cũng cần trí tưởng tượng chưa?

2. Nhóm chuyên ngành Nguyên tử có tất cả bảy sinh viên. Đến phiên tôi lên trình bày, Dasa ngồi dưới vẻ mặt đầy lo lắng. Sau bảy phút tóm tắt sơ lược đề tài, tôi đứng nghiêm ngắn chuẩn bị trả lời phản biện, nhưng mắt lại hướng về nhìn Dasa. Tôi nghĩ rằng ở Dasa có một điểm tựa cho mình tự tin hơn. Câu cuối cùng, thầy phản biện hỏi:

- Theo anh có Bước nhảy lượng tử không?

Một thoáng bối rối, tôi nhìn thẳng vào mắt Dasa và như nhận được câu trả lời từ phía nàng. Tôi đáp:

- Có. Nếu chúng ta tin vào sự huyền nhiệm của cuộc sống và lòng bao dung của Thượng đế!

Buổi bảo vệ kết thúc, thầy phản biện có lẽ không hài lòng lắm với câu trả lời của tôi. Thầy nói câu trả lời ấy hơi trừu tượng, Vật lý cần sự khách quan hơn. Nhưng tôi thì thấy vui, vì đó là câu nói tôi muốn gửi gắm cho Dasa.

Sau buổi bảo vệ, tôi và Dasa lại đi ra vườn cây, đến chỗ bức tượng quen thuộc. Dasa có vẻ buồn, mắt ẩn chứa chút giận hờn:

- Sao lúc nãy cậu lại trả lời như vậy?

Tôi cười.

- Thôi, đừng buồn nữa. Để tớ lại nhảy chuyền đôi cho cậu vui nhé!

- Không cần. Hãy giải thích với tớ đi đã. Tớ biết cậu có câu trả lời khác xác đáng hơn mà!

Tôi nheo mắt cười, và bắt đầu nhảy lên. Chuyền, chuyền một đôi; chuyền, chuyền hai đôi.

- Dasa! Tớ lên tới bậc thứ mười tám rồi này.

- Không thèm. Giải thích với tớ đi, không là tớ về ngay đấy!

Tôi chạy xuống, giữ lấy tay Dasa như sợ nàng giận mà bỏ về thì thật tiếc một buổi chiều đẹp nắng như thế này.

- À. Hay để tớ tập cho cậu nhảy lên những bậc thang này nhé!

- Nhưng mà... Tớ...

- Khoác tay vào vai tớ đi, Dasa!

Nàng mau mắn làm theo. Tôi vòng tay phải ôm lấy eo nàng. Và luôn thể hất cây gậy nàng đang chống. Dasa vốn bị tàn tật bẩm sinh, chân phải gầy teo tóp như một ống hóp. Cây gậy là phương tiện trợ giúp cho nàng đứng vững và đi lại được. Nàng đổ người vào tôi. Hai đứa bắt đầu nhảy. Tôi cố đứng thật thẳng cho nàng tựa vào. Chuyền, chuyền một đôi; chuyền, chuyền hai đôi.

Dasa thốt lên:

- Đây là lần đầu tiên trong đời tớ được nhảy bậc thang mà không cần đến cây gậy, vì đã có cậu. Cậu là cây gậy cứng cáp rồi, Hoàng ạ! Này, tớ đang thực hiện Bước nhảy lượng tử đấy!

- Giờ thì cậu đã biết vì sao hồi trưa tớ trả lời câu hỏi phản biện như vậy rồi chứ? - Tôi nói.

Cả hai đứa cùng cười vang. Âm thanh dội qua bốn bìa vườn và trả về một câu nói như lời khải thị: "Hãy tin tin vào sự huyền nhiệm của cuộc sống và lòng bao dung của Thượng đế!".


----

Cổ ngư tải từ link của bạn.
__________________
Hắc xì dầu
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Cổ ngư cho bài viết trên:
pukapork (08-04-2010), Siren (05-06-2009), USY (06-06-2009)