Chuyện về Zoya và Shura
Nhân dịp kỷ niệm ngày sinh lần thứ 86 sắp tới của người nữ anh hùng Xô Viết Zoya Anatolyevna Kosmodemyanskaya, tôi xin giới thiệu toàn bộ cuốn hồi ký về hai chị em Zoya và Shura do chính người mẹ ruột của hai người Anh Hùng Liên Xô này ghi lại – cuốn Zoya và Shura - của bà L. Kosmodemyanskaya.
Zoya Anatolyevna Kosmodemyanskaya. Sinh ngày 13 tháng 9 năm 1923, chị là Người nữ anh hùng đầu tiên của nước Nga - Xô Viết. “Zoya Kosmodemyanskaya là một nữ chiến sỹ Xô Viết, chị đã đấu tranh và hy sinh cho nền độc lập của nước Nga, của loài người trên nhiều châu lục khác. Cho đến nay chị vẫn là một tấm gương mà biết bao thế hệ sau này trên nhiều quốc gia trên thế giới đang noi theo. Khí phách anh hùng, lòng quả cảm của chị đã và đang là đề tài của nhiều người yêu chuộng hòa bình trên thế giới ca ngợi”. Nói về chị, chúng ta sẽ còn được biết rất nhiều qua những trang hồi ký dưới đây. Ngoài ra, chị còn một người em trai cũng là một Anh hùng Liên Xô, anh tên là Shura Alexander Kosmodemyansky sinh năm 1925. Anh vốn là người bạn thân thiết nhất của Zoya. Cha của hai chị em đã mất đi khi ông mới 33 tuổi, lúc đó Zoya vừa mới xấp xỉ 10 tuổi và Shura cũng mới lên 8. Với số tiền ít ỏi của người mẹ kiếm được bằng đồng lương giáo viên, để nuôi hai chị em khôn lớn thì quả là quá eo hẹp... Đến năm 1942, khi Zoya vừa mới qua đời, Shura quyết định đặt mua tặng Zoya một bộ áo mới để chị cảm thấy được ấm áp hơn. Để thực hiện được nguyện vọng này, Shura đã phải nhờ đến một công xưởng để trợ giúp về kỹ thuật, và anh cũng đã phải làm việc cật lực rất nhiều đêm dài không nghỉ để hoàn thành ý nguyện. Ngay sau khi Zoya mất đi, nhiều khi anh đã một mình đứng lặng trước mộ chị trong suốt cả một năm trời. Tính cách của hai chị em rất khác nhau. Alexander thì không hay đọc nhiều sách báo, anh thường dùng hầu hết thời gian của mình để tham gia những hoạt động bên ngoài. Nhưng có một tính cách mà dường như hai chị em cùng giống nhau như đúc. Khi đứng trước ngôi mộ chị, anh chỉ cắn chặt môi mà không hề nức nở.
Khi được tin chị qua đời, Shura lập tức gia nhập quân đội Hồng quân. Nhưng anh cũng bị từ chối ngay vì còn quá trẻ. Vào năm 1944, sau khi Shura vừa tốt nghiệp cao đẳng quân sự. Ngay sau đó, anh được cử ra mặt trận và là chỉ huy của một khẩu đội pháo tự hành. Trong quân ngũ, anh nguyên là thượng úy chỉ huy khẩu đội pháo. Và rồi đến tháng tư năm 1945, anh đã anh dũng hy sinh ngay trên mặt trận Konigsberg. Sau khi hy sinh, anh được nhà nước Xô Viết phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang Liên Xô.
Qua cuốn hồi ký do tôi chuyển ngữ dưới đây, nếu có gì sai sót, mong được các bác chỉnh sửa thêm và có ý kiến phê bình. Xin được cảm ơn
Nthach
Thay đổi nội dung bởi: nthach, 02-07-2009 thời gian gửi bài 16:25
|