Бомба
Bỏ bom phát, Bùm ! 
Thơ: Sergej A. Esenin
Dịch rả: Wehrmacht
---------
Đêm
Ngày tàn úa, đêm đen về tĩnh lặng
Suối vui tươi giờ lặng lẽ trầm ngâm.
Mặt trời đã đi về nơi xa lắm
Để trăng lên buồn nức nở âm thầm.
Và thung lũng nằm thì thầm hiu hắt
Nghe sóng nước khuya, róc rách dịu êm
Rừng im ắng đìu hiu mơ màng ngủ
Trong tiếng hoạ mi rơi thánh thót êm đềm.
Sông lấp lánh nghe bài ca đêm vắng
Cồn cát xa xăm, khe khẽ âu sầu
Và trên những bãi bồi con nước nhỏ
Bờ cỏ lau vui gió hát đêm thâu ...
1910 -1912
|
Hочь
Усталый день склонился к ночи,
Затихла шумная волна,
Погасло солнце, и над миром
Плывет задумчиво луна.
Долина тихая внимает
Журчанью мирного ручья.
И темный лес, склоняясь, дремлет
Под звуки песни соловья.
Внимая песням, с берегами,
Ласкаясь, шепчется река.
И тихо слышится над нею
Веселый шелест тростника.
1910 -1912
|
------------
Tôi đã về
Tuyết mịt mờ sương mù về xanh ngắt
Ánh vàng chanh rực rỡ bóng trăng chiều
Trái tim nhói đau, nghẹn ngào thổn thức
Mơ tháng ngày xưa cũ chốn cô liêu.
Mái hiên buồn phủi tuyết rơi nhè nhẹ
Vẫn thế thôi, trăng chẳng nói một lời
Tôi âm thầm rời căn nhà êm ấm
Quàng vội lên đầu mũ lông gió buông rơi.
Giờ tôi đã về quê nhà yêu dấu
Ai nhớ tôi ? Ai người vội nỡ quên ?
Vì tôi đã chọn kiếp đời phiêu bạt
Xa lạ quá thôi, mái tranh gỗ bên thềm.
Lặng nín thinh, mũ lông buồn xơ xác
Bóng tối thê lương, xin chớ đoạ đầy
Ông bà tôi, phút giây này, tôi nhớ ...
Bên góc nghĩa trang, giờ hiu hắt tuyết bay.
Tôi sẽ về nơi ngàn thu yên ắng
Con lắc thời gian tàn nhẫn vẫn quay đều
Nên tôi muốn trọn đời này cháy rực
Giữa bao người tình thương ái tôi yêu.
Tôi muốn khóc đây, nhưng đành câm nín.
Và mỉm cười nhẹ sầu buốt trong lòng
Ôi vẫn đây, túp lều tranh, con cún
Và mái hiên già úa nỗi chờ mong ...
1925
|
Я вернулся
Синий туман. Снеговое раздолье,
Тонкий лимонный лунный свет.
Сердцу приятно с тихою болью
Что-нибудь вспомнить из ранних лет.
Снег у крыльца как песок зыбучий.
Вот при такой же луне без слов,
Шапку из кошки на лоб нахлобучив,
Тайно покинул я отчий дров.
Снова вернулся я в край родимый.
Кто меня помнит? Кто позабыл?
Грустно стою я, как странник гонимый,
Старый хозяин своей избы !
Молча я комкаю новую шапку,
Не по душе мне соболий мех.
Вспомнил я дедушку, вспомнил я бабку,
Вспомнил кладбищенский рыхлый снег.
Все успокоились, все там будем,
Как в этой жизни радей не радей, -
Вот почему так тянусь я к людям,
Вот почему так люблю людей.
Вот отчего я чуть-чуть не заплакал
И, улыбаясь, душой погас, -
Эту избу на крыльце с собакой
Словно я вижу в последний раз.
1925
|
------------------
Nơi xa
Ở nơi đâu, từ xa xôi diệu vợi
Tiếng ai ngân một khúc nhạc thật vui
Tôi muốn hát theo bài ca kia xa thẳm
Chỉ thấy trong tim nức nở ngậm ngùi.
Khóc thương chi cho tâm hồn hiu quạnh
Nghe lòng như tiếng rung động yêu thương
Xúc cảm trong tôi từ lâu đã chết
Trong mệt nhoài tê dại mỗi dặm trường.
Đời sớm đưa đôi cánh tôi bay mỏi
Nuôi mộng mơ huyễn hoặc cõi nhân gian
Cũng đã biết oán than và hạnh phúc
Phiêu bạt tứ phương, sống kiếp ngang tàn.
Tôi giữ cho tâm hồn nồng hơi lửa
Và kiếm tìm ngày tận thế u sầu
Người vẫn ca, còn tôi thì không thể
Nhựa sống cạn khô, hồn đã chết từ lâu ...
1912
|
Далеко
Далеко-далеко от меня
Кто-то весело песню поет.
И хотел бы провторить ей я,
Да разбитая грудь не дает.
Тщетно рвется душа до нее,
Ищет звуков подобных в груди,
Потому что вся сила моя
Истощилась еще впереди.
Слишком рано я начал летать
За мечтой идеала земли,
Рано начал на счастье роптать,
Разбираясь в прожитой дали.
Рано пылкой душою своей
Я искал себе мрачного дня
И теперь не могу вторить ей,
Потому что нет сил у меня.
1912
|
Thay đổi nội dung bởi: Wehrmacht, 25-05-2009 thời gian gửi bài 08:24
Lý do: бомбил
|