Bộ phim В бой идут одни "старики" khi xem đen trắng ta thấy nó như phim tài liệu, ghi lại hiện thực chiến tranh và vì thế thấy nó có tính thuyết phục hơn. Nay tô màu lại cho nó (tôi mới chỉ được xem vài đoạn mầu) có cảm giác không thật, như xem đồ giả, vì thế giá trị hiện thực của bộ phim giảm đi nhiều.
Bộ phim "17 Khoảng khắc mùa xuân" thì khác hơn chút xíu. Chỉ có điều không hiểu mất công (3 năm trời và bao nhiêu tiền của) tô màu thế làm gì? Trong khi để đen trắng phim cũng có giá trị rất cao rồi. Giá trị của bộ phim đâu phải là ở mầu mè?
|