Thực sự Nina có cảm giác, bài thơ không đề "Я по первому снегу бреду" của Esenin không thể ... thiếu một chút men say (kiểu - ôm cây bạch dương tưởng ôm vợ người khác - mà trong bài này cũng có cái hình tượng ấy).
* * *
Сергей Есенин
Я по первому снегу бреду,
В сердце ландыши вспыхнувших сил.
Вечер синею свечкой звезду
Над дорогой моей засветил.
Я не знаю, то свет или мрак?
В чаще ветер поет иль петух?
Может, вместо зимы на полях
Это лебеди сели на луг.
Хороша ты, о белая гладь!
Греет кровь мою легкий мороз!
Так и хочется к телу прижать
Обнаженные груди берез.
О лесная, дремучая муть!
О веселье оснеженных нив!...
Так и хочется руки сомкнуть
Над древесными бедрами ив.
1917
|
* * *
Sergei Esenin
Tôi lang thang đi trên tuyết đầu mùa
Sức lực trong tim như linh lan thức giấc
Buổi chiều thắp một ngôi sao mờ đục
Ngọn nến xanh soi bước đường tôi
Tôi không biết, ánh sáng hay bóng tối?
Gió hú trong rừng, hay một tiếng gà?
Có phải mùa đông rải tuyết khắp đồng ta
Hay là đám thiên nga trên đồng cỏ?
Ôi thảm tuyết trắng bao la đẹp tuyệt!
Giá lạnh mới về sưởi ấm máu tôi!
Bỗng dưng ta muốn ôm sát vào người
Bộ ngực hàng bạch dương trần trụi
Ôi cái mờ đục âm u rừng rậm!
Ôi niềm vui đồng tuyết trắng bao la
Ta chỉ muốn vòng tay ôm thật chặt
Những đôi chân dài hàng liễu thướt tha.
1917
|