View Single Post
  #247  
Cũ 28-03-2009, 00:21
Geobic's Avatar
Geobic Geobic is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,285
Cảm ơn: 2,238
Được cảm ơn 4,930 lần trong 1,126 bài đăng
Default

Trích:
Jan viết Xem bài viết
Esenin yêu Cách mạng Tháng Mười đơn giản vì trước hết ông yêu con người Nga với bản chất thuần nông, chất phác, yêu những người dân bị đọa đày đau khổ mà ta có thể bắt gặp trong những bài thơ như "Bài thơ về con chó mẹ", "Con bò cái"... chắc hẳn đã có một thời kỳ rất dài ông suy tư về số phận thảm thương của nhân dân Nga dưới chế độ Nga hoàng, bởi trước hết tâm hồn ông không phải không nhạy cảm và kém tinh tế giữa đời thường. Nhưng ông càng ngày càng lấn sâu vào sự bi quan và rồi chết trong bi kịch không lối thoát. Đơn giản vì con người Esenin rất ưa sự tự do, phóng khoáng, lãng tử... Bởi thế, ông đã bật khóc khi nhìn thấy chiếc xe lửa lao vút qua đòng cỏ quê hương, xéo nát hoa màu mà không hiểu đất nước Liên Xô đang trên đường đi lên công nghiệp hóa... Ông không hoàn toàn hiểu được những việc làm của các nhà Cách mạng, ông yêu Tháng Mười chỉ đơn thuần là nó đã đem lại cuộc sống tự do - bình đẳng - không áp bức cho nhân dân Nga, những con người mà ông yêu mến, nhưng lâu dần đã nảy sinh những sự khó hiểu, mà đương thời chỉ mình ông cảm nhận được, bởi ông nhìn nhận nước Nga Soviet đang tiến nhanh trên con đường tập thể hóa - quốc hữu hóa nền kinh tế trong bối cảnh thù trong giặc ngoài bằng con mắt của một nhân vật Hoàng của nước Nga..............
Đúng như Jan nhận xét, Esenin yêu CM trước hết vì ông yêu những người nông dân Nga. Ông yêu thiên nhiên, phong cảnh nông thôn Nga thời phong kiến... cái đẹp thuần phác của đồng quê. Vì thế máy gặt đập về nông thôn thay thế cho liềm hái làm ông khó chịu. Ông khônmg ưa tiếng ồn ào xưởng máy, chắc cũng không muốn công nghiệp hóa... "làm hỏng bức tranh nông thôn"... Nhưng rồi ông biết nén lòng, chấp nhận, cũng xuất phát từ tình yêu những con người nghèo khổ, miễn là làm sao cho đất nước Nga của ông được giàu mạnh thêm. Qua đây có thể thấy sự chuyển biến tư tưởng theo hướng tích cực của Esenin, cũng vào năm cuối đời của ông:

Không biết với tôi điều gì sẽ đến…
Cuộc đổi đời này tôi có thể chẳng kịp theo,
Nhưng dẫu sao thực lòng tôi muốn thấy
Nước Nga thép gang thay vì nước Nga nghèo.


Liên hệ với VN chúng ta cũng thấy nhiều người hiện tiếc nuối phong cảnh thanh bình, nhà tranh gốc mít của nông thôn VN xưa. Và họ thấy gạch ngói beton chen chúc ở nông thôn hiện nay thất "ngứa mắt"... Nhưng đó lại là xu thế của lịch sử. Làng Việt Hải ở Cát Bà, được mệnh danh là "làng cổ" vì còn chưa có điện sử dụng, và duy nhất còn giữ được nhiều nếp nhà tranh, có cái đã xiêu vẹo, và là một điểm du lịch thu hút khách du dịch chỉ vì những điều đó. Mới đây làng này cũng đã đón điện từ lưới điện quốc gia...



* * *

Неуютная жидкая лунность
И тоска бесконечных равнин, -
Вот что видел я в резвую юность,
Что, любя, проклинал не один.

По дорогам усохшие вербы
И тележная песня колес...
Ни за что не хотел я теперь бы,
Чтоб мне слушать ее привелось.

Равнодушен я стал к лачугам,
И очажный огонь мне не мил,
Даже яблонь весеннюю вьюгу
Я за бедность полей разлюбил.

Мне теперь по душе иное.
И в чахоточном свете луны
Через каменное и стальное
Вижу мощь я родной стороны.

Полевая Россия! Добольно
Волочиться сохой по полям!
Нищету твою видеть больно
И березам и тополям.

Я не знаю, что будет со мною...
Может, в новую жизнь не гожусь,
Но и все же хочу я стальною
Видеть бедную, нищую Русь.

И, внимая моторному лаю
В сонме вьюг, в сонме бурь и гроз,
Ни за что я теперь не желаю
Слушать песню тележных колес.

1925
* * *

Trăng lạnh lẽo láng lai bờ đêm vắng
Trải nỗi buồn lan khắp bình nguyên -
Đó, tất cả những gì tôi thấy
Tuổi trẻ vui - yêu, cay đắng rủa nguyền.

Theo con đường xác khô liễu rủ
Vọng tiếng lăn rệu rã bánh xe mòn…
Giờ chẳng cớ gì khiến tôi còn muốn
Nghe tiếng nhạc xe đơn điệu, tủi buồn.

Tôi đã thờ ơ trước túp lều tàn tạ,
Trước bếp lửa hồng lòng chẳng xốn xang,
Nhìn gió xuân rung trắng trời hoa táo
Nghĩ cánh đồng nghèo dạ lại dửng dưng.

Giờ hồn tôi đã trở nên đổi khác.
Trong nhợt nhoà lạnh lẽo ánh trăng suông
Qua những công trình dựng nên từ đá, thép…
Tôi thấy hiện lên sức mạnh của quê hương.

Ôi, nước Nga quê mùa! Vậy là quá đủ:
Chiếc cầy chìa vôi lê lết trên đồng!
Nhìn cảnh tượng đói nghèo thê thảm đó
Đến liễu, bạch dương cũng phải đau lòng.

Không biết với tôi điều gì sẽ đến…
Cuộc đổi đời này tôi có thể chẳng kịp theo,
Nhưng dẫu sao thực lòng tôi muốn thấy
Nước Nga thép gang thay vì nước Nga nghèo.

Lắng tiếng rền vang, tiếng gầm gào của máy
Át tiếng bão giông, tiếng gió rít điên cuồng,
Tôi chẳng còn mảy may ước muốn
Nghe bánh xe lăn lộc cộc trên đường …

1925
__________________
Sông núi đẹp đâu cũng là Tổ Quốc

Thay đổi nội dung bởi: Geobic, 28-03-2009 thời gian gửi bài 06:41
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Geobic cho bài viết trên:
BelayaZima (28-03-2009), Nina (19-04-2009)