
27-03-2009, 23:43
|
 |
Cá Vobla - Вобла сушеная
|
|
Tham gia: Mar 2008
Bài viết: 299
Cảm ơn: 314
Được cảm ơn 113 lần trong 69 bài đăng
|
|
Trích:
Geobic viết
Trong số các nhà thơ nổi tiếng sáng tác cùng thời với Esenin, Geo chưa tìm thấy ai đã nhiệt thành ca ngợi và có nhiều thơ ca ngợi Lênin, Cách mạng tháng 10 và Chính quyền Xô Viết đến tận cuối đời như ông. Geo cũng đã tìm, nhưng chưa thấy có bài thơ nào nhà thơ Nga "Nga nhất" này viết có tính chất phỉ báng những thần tượng của mình. Ngay trong lời TỰ SỰ viết vào năm ông mất (1925), ông đã viết: "Trong những năm cách mạng, tôi hoàn toàn đứng về phía Cách mạng Tháng Mười".
Xin gửi các bạn yêu thơ Esenin bài thơ "1 tháng năm" của ông, viết vào năm cuối đời mình. Cốc rượu đầu tiên ông nâng lên là để chúc mừng chính quyền Xô Viết ở địa phương. Esenin là người trung thực, do vậy chúng ta có thể tin những gì ông viết ra là đúng với tâm hồn mình.
1 мая
Есть музыка, стихи и танцы,
Есть ложь и лесть...
Пускай меня бранят за "Стансы" -
В них правда есть.
Я видел праздник, праздник мая -
И поражен.
Готов был сгибнуть, обнимая
Всех дев и жен.
Куда пойдешь, кому расскажешь
На чье-то "хны",
Что в солнечной купались пряже
Балаханы?
Ну как тут в сердце гимн не высечь,
Не впасть как в дрожь?
Гуляли, пели сорок тысяч
И пили тож.
Стихи! стихи! Не очень лефте!
Простей! Простей!
Мы пили за здоровье нефти
И за гостей.
И, первый мой бокал вздымая,
Одним кивком
Я выпил в этот праздник мая
За Совнарком.
Второй бокал, чтоб так, не очень
Вдрезину лечь,
Я гордо выпил за рабочих
Под чью-то речь.
И третий мой бокал я выпил,
Как некий хан,
За то, чтоб не сгибалась в хрипе
Судьба крестьян.
Пей, сердце! Только не в упор ты,
Чтоб жизнь губя...
Вот потому я пил четвертый
Лишь за себя.
1925
|
1 tháng 5
Có âm nhạc, những điệu nhảy và thơ
Có sự giả dối và nịnh hót...
Mặc người ta chửi tôi vì bài "Xtăngxơ"
Trong bài ấy, dù sao, có sự thật.
Tôi đã thấy ngày lễ một tháng Năm
Và ngạc nhiên lắm vậy
Tôi sẵn sàng cúi xuống và ôm
Tất cả phụ nữ và con gái.
Biết kể cho ai, biết đi đâu
Chẳng lẽ lại u sầu
Trước bao la biển trời nắng đẹp
Của Balakhan?
Biết làm sao cho con tim khỏi hát lên
Không rơi vào run rẩy
Chúng tôi đã hát bốn mươi nghìn
Và uống cũng vậy.
Thơ tôi ơi, đừng rối ren, mộng mị!
Mà hãy giản dị thôi!
Chúng ta uống chúc sức khỏe ngành dầu khí
Và những vị khách mời.
Tôi nâng cốc thứ nhất
Uống hết một hơi
Tôi uống trong ngày lễ tháng Năm này
Để mừng cho Hội đồng Dân ủy.
Cốc thứ hai cho khỏi say mềm
Và không quậy
Tôi tự hào chúc giai cấp công nhân
Theo lời của ai đấy.
Tôi uống cốc thứ ba
Như bậc vua chúa
Mừng cho những người nông dân
Bớt đi phần đau khổ.
Hãy uống, con tim! Nhưng đừng đổ đốn
Hủy hoại tháng ngày xanh...
Vì thế tôi uống cốc thứ bốn
Chỉ cho mình.
1925
Nguyễn Viết Thắng dịch
|
|
Esenin yêu Cách mạng Tháng Mười đơn giản vì trước hết ông yêu con người Nga với bản chất thuần nông, chất phác, yêu những người dân bị đọa đày đau khổ mà ta có thể bắt gặp trong những bài thơ như "Bài thơ về con chó mẹ", "Con bò cái"... chắc hẳn đã có một thời kỳ rất dài ông suy tư về số phận thảm thương của nhân dân Nga dưới chế độ Nga hoàng, bởi trước hết tâm hồn ông không phải không nhạy cảm và kém tinh tế giữa đời thường. Nhưng ông càng ngày càng lấn sâu vào sự bi quan và rồi chết trong bi kịch không lối thoát. Đơn giản vì con người Esenin rất ưa sự tự do, phóng khoáng, lãng tử... Bởi thế, ông đã bật khóc khi nhìn thấy chiếc xe lửa lao vút qua đòng cỏ quê hương, xéo nát hoa màu mà không hiểu đất nước Liên Xô đang trên đường đi lên công nghiệp hóa... Ông không hoàn toàn hiểu được những việc làm của các nhà Cách mạng, ông yêu Tháng Mười chỉ đơn thuần là nó đã đem lại cuộc sống tự do - bình đẳng - không áp bức cho nhân dân Nga, những con người mà ông yêu mến, nhưng lâu dần đã nảy sinh những sự khó hiểu, mà đương thời chỉ mình ông cảm nhận được, bởi ông nhìn nhận nước Nga Soviet đang tiến nhanh trên con đường tập thể hóa - quốc hữu hóa nền kinh tế trong bối cảnh thù trong giặc ngoài bằng con mắt của một nhân vật Hoàng của nước Nga..............
__________________
Văn học nằm ngoài những định luật của băng hoại,
chỉ mình nó không thừa nhận cái chết...
(Santykov Sedrin)
|