View Single Post
  #3  
Cũ 25-03-2009, 08:44
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Thấm thoắt một năm. Ngày thi vào trường đã đến. Sáng tác tiểu phẩm. Phòng thi có sinh viên các nước Mông Cổ, Colombia, Bungari, Apghanixtan v.v... Tôi thấy trên bảng ghi mỗi chữ “Prinhiat resenhie” (tạm dịch là Tiếp nhận quyết định hay Quyết định được thông qua). Viết cái gì bây giờ? Trong đầu tôi có nhiều câu chuyện. Nhưng câu chuyện nào thật đặc biệt? Làm sao để người Nga chọn mình đây? Run và lo. Thôi, đành chọn một câu chuyện. Trượt thì thôi. Đi về.

Có một lần, tôi và người yêu đi xem phim ở rạp. Hôm ấy chúng tôi xem phim “Thép đã tôi thế đấy” của Nga. Bộ phim thật cuốn hút. Cuối buổi, trên đường về, hai chúng tôi trao đổi về bộ phim.

Paven thật ngốc- Tôi nói.

Sao anh lại nói thế? – Cô gái lườm tôi.

Em nhớ đoạn, khi Paven và Galia cùng bị bắt trong tù. Bị giam cùng nhau, Galia muốn hiến thân mình cho Paven, nhưng Paven từ chối. Ở cảnh sau, em có thấy ánh mắt của Galia đau đớn, tuyệt vọng khi sáng hôm sau, cô bị bọn Bạch vệ lôi đi hãm hiếp. Cô nhìn Paven và gào lên thảm thiết gọi anh ta không?

Ý anh là sao? – Cô gái hỏi.

Anh sẽ yêu Galia đêm đó! – Tôi trả lời.

Đồ tồi. Galia là em gái của bạn Paven. Anh cút đi.

Nhưng Galia yêu Paven. Lúc đó Paven chưa có người yêu. Anh không muốn nhìn cảnh...
Từ đó chúng tôi giận nhau rồi sau này, chia tay. Tôi thầm hỏi, một bộ phim có sức mạnh thế nào mà chia cắt được mối tình chúng tôi? Và giờ đây, đến nước Nga, tôi muốn học điện ảnh để làm những bộ phim hàn gắn những mối tình đau đớn.


Nộp bài rồi ra về

Một buổi chiều, tôi được VGIK gọi đến phỏng vấn. Bước vào căn phòng của khoa Biên kịch ở cuối tầng hai, tôi đã thấy ở đó thầy V.Chiornức (tác giả kịch bản phim Matxcơva không tin vào nước mắt (giải Oscar 1983), thầy X.Soloviop,, với cái nạng ở bên (vì thầy mất một chân trong Đại chiến II), cô giáo A.Kodynova và thầy Iu-Rogodin (trợ giảng). Các thầy cô nhìn tôi đầy đe dọa. Tôi rất lo. Riêng thầy Soloviop lại cười hóm hỉnh, đôn hậu khiến tôi thấy chút hy vọng. Tôi nghĩ các thầy cô khiển trách mình vì tội phỉ báng phim Nga đây.

Ngồi xuống – Thầy Chiornưc trầm giọng – Đây là câu chuyện có thật của anh chứ?

Vâng. Nhưng không phải của em. Dạo em học lớp 7, đang chơi trên hề phố, một thằng bạn ném vào tay em cuốn tiểu thuyết “Thép đã tôi thế đấy”. “Mày đọc đi. Paven ngu lắm! Đếch dám ngủ với gái. Tiếc thật”. Nó nói rồi bỏ đi.

Còn em thì sao? – Thầy Chiornức hỏi tiếp.

Dạ, theo em, đó là khát vọng của tuổi trẻ..

Khi đó các cậu bao nhiêu tuổi?

Dạ. Khoảng 15, 16.

Còn chiến tranh không?

Dạ, đang còn.

À. Thì ra cậu đã tưởng tượng – Cô Kodynova nhìn tôi – Tôi nghe nói cậu thích văn học. Nếu cậu thích viết văn, tôi sẽ cho cậu chuyển sang trường viết văn Gorky. Tôi có nhiều bạn bè ở đó. Cậu thấy thế nào?

Dạ, em thích học biên kịch. Còn văn học, tự em sẽ tìm hiểu.

Cô gái ấy có tát chàng trai không? – Thầy Chiornức hỏi tiếp.

Thực ra chàng trai đã tát cô gái.. Nhưng đó là câu chuyện sau này. Em nghĩ thêm sau khi nộp bài.

Câu chuyện của cậu làm chúng tôi rất buồn và buồn cười – Thầy Xoloviop giọng khàn khàn, hơi yếu – Nhưng sau nghĩ lại, tôi thích. Hơn nữa, cậu từng là lính, như tôi. Tôi hiểu...

Chúng tôi quyết định tiếp nhận cậu – Cô Kodynova nói – Chúc mừng cậu.

Tôi như vỡ ra. Đứng dậy bắt tay và cảm ơn các thầy cô. Thầy trợ giảng Rogogin nháy mắt, cười chia vui.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
chaika (25-03-2009), Nina (25-03-2009)