Chép ra đây hai bài của Nikolai Gumilev viết về An Nam và Lào. Đọc xong mà lòng thấy nao nao một nỗi niềm khó tả.
Аннам
Месяц стоит посредине
Дивно-огромного неба,
Ветер в бамбуковой чаще,
Благоухающий воздух,
Благословенна семья.
Старшие в роще за чаем,
Пьют и стихи повторяют,
Из дому слышно гуденье,
Там занимаются дети,
Новорожденный кричит.
Тот, кто живет этой жизнью,
Полное знает блаженство.
Что ему деньги и слава,
Если он верит, что детям
Должно его пережить?
An Nam
Vầng trăng lơ lửng treo
Giữa khung trời vô tận
Gió quanh quẩn rặng tre
Hương thơm tràn mát đậm
Cả gia đình bằng an
Những người lớn uống trà
Đọc thơ ngoài vườn biếc
Đàn trẻ đùa trong nhà
Hồn nhiên và ríu rít
Tiếng khóc nào oa oa
Cảnh đời hoan lạc thế
Nào có nghĩa gì đâu
Những bạc tiền, danh giá
Nếu ta biết đời sau
Luôn hậu sinh khả úy
(Hồng Thanh Quang dịch)
Лаос
Девушка, твои так нежны щеки,
Грудь твоя — как холмик невысокий.
Полюби меня, и мы отныне
Никогда друг друга не покинем.
Ты взойдешь на легкую пирогу,
Я возьмусь отыскивать дорогу.
На слона ты сядешь, и повсюду
Я твоим карнаком верным буду.
Если сделаешься ты луною,
Стану тучкой, чтоб играть с тобою.
Если сделаешься ты лианой,
Стану птицею иль обезьяной.
Если будешь ты на горном пике
Перед пастью пропасти великой,
Пусть мне ноги закуют в железо,
Я на пик твой все-таки долезу.
Но напрасно все мое уменье,
Суждено мне горькое мученье,
Ты меня не любишь; и умру я,
Как бычек, травы лишенный свежей,
Без единственного поцелуя
В щеку, где румянец нежен, свежий.
Nước Lào
Ơi cô gái, cặp má hồng êm ái
Vồng ngực em như dải đồi thoai thoải
Yêu anh đi và vĩnh biệt từ nay
Ta chẳng bao giờ tay bỏ rời tay
Thuyền độc mộc, em lướt như tên bắn
Anh sẽ theo tìm đường ngay lối thẳng
Em lên voi, và ở khắp mọi nơi
Quản tượng là anh tận tụy suốt đời
Nếu em bỗng hóa vầng trăng xa tít
Anh thành mây, sẽ bên em quấn quít
Còn nếu em hóa cây mọc cheo leo
Anh thành chim - anh đậu, khỉ - anh trèo
Nếu em lạc trên đỉnh đèo cao ngất
Sát ngay bờ vực sâu muôn ngàn thước
Anh vẫn bò lên được tới nơi em
Dẫu đôi chân có bị nặng gông xiềng
Nhưng vô ích mọi điều anh có thể
Anh sẽ phải chịu khổ đau mãi thế
Em chẳng chút yêu anh, anh sẽ chết
Như con bò khi cỏ non cạn kiệt
Không được hôn dẫu chỉ một lần thôi
Lên má hồng, êm ái, dịu dàng tươi
(Hồng Thanh Quang dịch)