Hic, bác Geobic thân mến.
Em dịch bài này hồi chưa biết một chữ tiếng Nga nào cả.Từ hồi cái forum trường em chuyenly.edu.vn còn trong trứng nước cơ, hồi đó nick em bên đó là nguoivodanh. Hôm nay em lôi lại nhớ lại moment ngày xưa thôi chứ ganh đua gì đâu bác, có sửa lại một hai chữ.
2003-2009 là 6 năm rồi.
Bác cứ xét lại thế thì thảo nào chị TQ cũng bắt bẻ lại bản dịch thần tượng Tố Hữu của bác. Nói thật là bản đó dù rất hay nhưng nên gọi là phỏng theo Đợi anh về thì đúng hơn. Em nói bác đừng giận.
Ngoài ra thì bác Hữu cũng có khá nhiều bài nửa thơ nửa văn xuôi, và nhuốm màu khát máu bạo lực nhằm mục đích bồi bút propaganda, là nhà thơ ko nên viết những dòng đó:
Giết, giết nữa bàn tay ko ngừng nghỉ
Cho ruộng đồng sạch sẽ lúa thêm trong
...
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt
Vui biết mấy khi con tập nói
Hai tiếng đầu đời con gọi Sít-ta-lin
Nếu hồi đó em ko dịch mà để đến bây giờ dịch thử qua bản tiếng Nga chắc sẽ khác đi nhiều nhiều lắm.
Em dịch cũng như để viết nhật kí thôi, chứ chả ham hố giương vây gì.
Bản dịch Đợi anh về của em là vào tháng 7 hay tháng 8 của năm 2003.
Em cũng chả muốn sửa lại toàn bài vì nó như là nhật kí rồi
Thế thui

--------
Còn như bản dịch thơ Nga mới nhất của em mới cách đây 2 tuần thì trực tiếp từ tiếng Nga sang tiếng Việt, hi vọng sẽ không bị sạn xăn xuôi hóa nữa.
Còn em dám khẳng định em hâm mộ Esenin ko kém một bác nào trong box này, vì đó mới là nhà thơ đích thực, không vì mục đích chính trị bồi bút hoặc tiền bạc gì cả.
Tu viện
Sergej Esenin
Những cánh đồng trải lưng vàng óng mượt
Chạy tung tăng ôm làng xóm quây quần
Bên góc rừng hoàng hôn màu dịu ngọt
Toả lưng chừng bụi gai nhánh tầm xuân.
Ánh bình minh nóc giáo đường lan tỏa
Tựa cát xanh bậc cửa đá thiên đường
Hồ trong vắt gửi hương vào gió bụi
Nghe reo vui đường cỏ đẫm ngát sương.
Tôi đắm nhìn màu xanh này bất tận
Dù chẳng nghe bài nhạc thảo nguyên buồn
Và tôi gửi tình yêu mùa chim sếu
Ngọn đồi xanh tu viện vắng cô đơn.
Mỗi chiều buông xanh nhạt nhòa êm ái
Ánh hoàng hôn treo hờ hững cầu kiều
Tôi lại thấy bóng em dài tha thướt
Trong nhà tu lạnh thánh giá cô liêu.
Kiếp tu hành đời em ngàn trong trắng
Tôi ngất ngây nghe giọng thánh kinh buồn
Khi mỗi lần em tụng bên tượng Chúa
Nguyện hồn tôi vơi lệ bớt sầu vương ...
1916
Монастырь
Сергей Есенин
За горами, за желтыми долами
Протянулась тропа деревень.
Вижу лес и вечернее полымя,
И обвитый крапивой плетень.
Там с утра над церковными главами
Голубеет небесный песок,
И звенит придорожными травами
От озер водяной ветерок.
Не за песни весны над равниною
Дорога мне зеленая ширь -
Полюбил я тоской журавлиною
На высокой горе монастырь.
Каждый вечер, как синь затуманится,
Как повиснет заря на мосту,
Ты идешь, моя бедная странница,
Поклониться любви и кресту.
Кроток дух монастырского жителя,
Жадно слушаешь ты ектенью,
Помолись перед ликом спасителя
За погибшую душу мою.
<1916>