View Single Post
  #149  
Cũ 16-03-2009, 05:17
tuntin's Avatar
tuntin tuntin is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 55
Cảm ơn: 199
Được cảm ơn 184 lần trong 51 bài đăng
Default

Trích:
Trăng Quê viết Xem bài viết
Мне грустно на тебя смотреть
Сергeй Алексaндрович Есeнин

...chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng đến giờ phút này thì mới tạm có phương án này thôi...
Tun tin xin phép đóng góp với bác TQ và các bác thành viên NNN một bản phỏng dịch nhé.


Ta thấy mình mà lòng buồn nức nở


Ta thấy mình mà lòng buồn nức nở,
Ôi những đớn đau, ôi những tiếc thương!
Chỉ biết liễu lá buông màu đồng đỏ,
Cho ta với mình tháng Chín còn vương.

Cánh môi lạ đã mang theo gió lộng
Ấm áp tình và xao động hình hài.
Tưởng mưa bụi nhẹ bay như hoa mộng,
Từ tâm hồn dần trống rỗng, nhòa phai.

Cũng chẳng sao! Ta nào đâu e ngại.
Một niềm vui tươi mới mở lòng ta.
Bởi đã hết chẳng còn gì sót lại,
Ngoài úa vàng và ẩm mốc phôi pha.

Ngay bản thân ta cũng không giữ được
Nhiều tiếng cười cho cuộc sống bình yên.
Sao quá ít dặm đường ta trải bước,
Mà rất nhiều lầm lỗi trót gây nên.

Đời kỳ quặc sự bất đồng kỳ quặc,
Đã vậy thôi và sau chắc vậy thôi.
Như nghĩa địa, cả một vườn rải rác
Cành bạch dương trơ trụi tựa xương phơi.

Thế là rồi đôi chúng mình tàn tạ,
Hết ồn ào, giống khách lạ thoảng qua.
Nếu chẳng có hoa giữa mùa đông giá,
Thì cũng đâu cần buồn nhớ xót xa.

Tuntin tạm dịch.


Còn dưới đây là một bản dịch bài thơ ra tiếng Anh (sưu tầm được), xin đưa ra các bác tham khảo:


To look at you so saddens me


To look at you so saddens me:
What pain! What pity! For I know
We’ve but the copper willow tree
In this September left to show.

Another’s lips have come to feel
Your warmth and bodily convulse,
As if soft rain were to reveal
A heart deprived of mortal pulse.

But anyway, I fear him not,
Another joy has since obtained.
You see, everything that remained
Is only damp and yellowed rot.

Myself I never had preserved
For peaceful life, much less for smiles.
I’ve walked already so few miles,
By so many mistakes unnerved.

Life’s laughable in its off–tones
So it has been, so it will stay:
A cemetery, as gnawed bones
Of birch tree in a garden lay.

So this is how we wither, fade,
And quell our noise like garden guests.
If winter flowers so forbade,
For them one then should not distress.

Trân trọng cảm ơn sự lưu tâm của các bác thành viên NNN.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 10 thành viên gửi lời cảm ơn tuntin cho bài viết trên:
BelayaZima (16-03-2009), Cartograph (16-03-2009), Geobic (16-03-2009), Hoa May (16-03-2009), hungmgmi (16-03-2009), phucanh (16-03-2009), Trăng Quê (16-03-2009), USY (16-03-2009), virus (16-03-2009), Wehrmacht (16-03-2009)