Trích:
dangkiena3 viết
Các đội bóng Liên Xô em thích nhất là Dinamo kiev vì truyền thống quật cường của đội trong chiến tranh vệ quốc. Bác nào biết về chiến tích không sợ quân Đức, bảo vệ danh dự Liên Xô của đội Kiev(ngày ấy là star) kể mọi người cùng nghe với.
|
Mấy năm trước tôi có lưu trữ được tư liệu về trận đấu này. Nay xin đưa lên để mọi người cùng "ôn" lại:
---
Ngày 6/11/1943, Hồng quân Liên Xô quét sạch những tên lính Đức cuối cùng, giải phóng hoàn toàn thủ phủ Kiev của Ukraina trong cuộc chiến tranh Thế giới thứ hai. Lửa vẫn cháy khắp thành phố. Ukraina không có thời gian để đau buồn trước cảnh điêu tàn, bởi cuộc chiến chống Phát-xít vẫn còn rất ác liệt. Gót giày của lính Đức vẫn còn hiện diện trên lãnh thổ Liên bang Xô viết.
Chỉ trong 3 tuần, số liệu thu được từ mớ hồ sơ mà phát-xít Đức chưa kịp thủ tiêu cùng lời kể của các nhân chứng đã đủ để khắc họa sự dã man của quân xâm lược. “Địa ngục” Babi Yar, nơi từng có lúc thiêu sống hơn 3.000 người, được tái hiện. Trại tập trung Siretz cũng tàn bạo không kém. Sau 2 năm chịu đựng ách thống trị, dân số Kiev đã giảm đến 80% và hầu như mọi người Ukraina gốc Do Thái đều bị giết sạch. Trong thời gian thu thập chứng cứ về tội diệt chủng này, những ai hợp tác với quân Đức trong thời gian chiếm đóng lần lượt lộ diện. Tất cả đều bị trừng phạt bằng cách này hoặc cách khác.
Cũng trong thời gian thu thập hồ sơ chiến tranh ấy, câu chuyện về một vài trận bóng đá đặc biệt đã được truyền miệng, ban đầu là ở hậu phương, sau đó lan dần ra tiền tuyến, đến tai các lực lượng Hồng quân đang ngày càng gia tăng sức ép về phía Berlin. Người ta bảo rằng không phải một mà là rất nhiều trận bóng đã diễn ra ngay tại Kiev trong thời gian bị Đức chiếm đóng. Đấy là các trận bóng đá giữa các cầu thủ từng là ngôi sao của bóng đá Ukraina, đa số khoác áo Dynamo Kiev trước chiến tranh, với các chiến binh Đức. Thế thì đáng giận thật. Họ thản nhiên tận hưởng niềm đam mê bóng đá trong lúc hàng triệu đồng hương, anh em, đồng đội của họ phải ngày đêm chiến đấu trước làn đạn Phát-xít trong đói lạnh. Tệ hơn nhiều, họ lại chơi bóng với chính quân thù, những kẻ hàng ngày vẫn tàn sát đồng bào, thân nhân họ. Suy nghĩ lúc ấy của nhiều người là thế.
Câu chuyện về các trận bóng đá đáng “khinh bỉ” ấy cứ sống mãi theo năm tháng. Mười năm sau khi chiến tranh kết thúc, nó vẫn lan truyền khắp Liên Xô. Ít ai tận mắt chứng kiến các trận đấu ấy. Người ta chỉ nghe kể lại. Nhưng nào phải chuyện bịa đặt? Danh sánh những cầu thủ ấy được ghi rành rành: Makar Goncharenko, Mikhail Putistin, Feodor Tyutchev, Ivan Kuzmenko, Nikolai Trusevich, Alexei Klimenko... Ngoài một số đã bị lính Đức bắn chết “vì ăn cắp” như Trusevich, Klimenko, những cầu thủ khác như Goncharenko hoặc Putistin vẫn còn sờ sờ ra đó. Họ vẫn sống trong âm thầm, lặng lẽ, bị hắt hủi và không kiếm được việc làm.
Đa số thanh niên, chiến sĩ, giới chức lãnh đạo Liên Xô đều nghe kể về những cầu thủ đáng ghét ấy trong suốt những năm 1945 - 1956. Nhưng không phải tất cả đều tin đấy là sự thật. Cũng có người tin vào câu chuyện xúc động hơn, được ghi chép cẩn thận bằng bút chì vào cuốn sổ tay cũ rích của một người đàn ông tên là Vladimir Klimenko. Ông ta thường lang thang đến các công viên và kể cho bất cứ ai muốn nghe về câu chuyện do chính tay mình ghi chép. Ông ta là một cổ động viên bóng đá cuồng nhiệt, không bỏ sót bất cứ trận đấu nào trong đời, kể cả thời kỳ Đức chiếm đóng Kiev. Đáng nói hơn, ông ta là anh ruột của Alexei Klimenko - một trong các cầu thủ đã chơi bóng với lính Đức và sau đó bị sát hại trong trại tập trung
So với Vladimir Klimenko, địa vị của Timofei Strokach và Timofei Malsevich cao hơn hẳn. Strokach là người đứng đầu ngành thể thao Ukraina sau chiến tranh. Ông từng cầm súng bảo vệ Kiev trong những ngày đầu bị Đức tấn công, và khi ấy Strokach luôn nhớ rõ, sát cánh với ông có không ít cầu thủ đang khoác áo Dynamo Kiev. Strokach luôn muốn “làm một điều gì đó” khi nghe chuyện về các cầu thủ phản quốc. Nhưng cũng như chuyện truyền miệng, những gì ông nhớ không được ghi vào bất cứ hồ sơ nào. Malsevich còn quan trọng hơn Strokach. Ông là người cầm đầu lực lượng du kích Kiev trong suốt 2 năm bị Đức chiếm đóng. Chính Malsevich đã lập danh sách những ai hợp tác với địch trong chiến tranh. Ông biết rõ 3 cầu thủ Klimenko, Trusevich, Kuzmenko bị Đức giết hại không phải vì tội ăn cắp. Ông cũng biết rõ đồng đội của họ không phải là những người tham sống sợ chết. Đắn đo suốt 14 năm, Malsevich và Strokach mới quyết định đưa sự thật mà họ biết ra ánh sáng. Họ cung cấp tư liệu cho “Trận đấu cuối cùng” - cuốn sách xuất bản năm 1959 ở Liên Xô và ngay lập tức được cả thế giới chú ý. Từ cuốn sách ấy, sự thật về các cựu cầu thủ Dynamo Kiev được phơi bày. Họ chẳng những không “đáng khinh bỉ”, mà còn đích thực là những anh hùng.
Còn có 2 tên tuổi lớn, quan trọng hơn cả Malsevich và Strokach. Đó là Nikita Khruschev, Bí thư thứ nhất đảng C/ộng s/ản Ukraina từ năm 1938, sau này là Bí thư thứ nhất đảng C/ộng s/ản Liên Xô; và Leonid Brehznev, Tổng bí thư Đảng c/ộng s/ản Liên Xô. Cả hai đều là người Ukraina. Sau khi thay Stalin vào năm 1953, Khruschev chính thức công nhận “huyền thoại về trận đấu tử thần”. Bảy năm sau khi thế chỗ Khruschev (1971), đến lượt Brehznev cho xây đài tưởng niệm các cầu thủ bên ngoài SVĐ Dynamo
Dynamo Kiev từng đoạt cúp C2 (1975 và 1986), Siêu Cúp châu Âu (1975), có 2 cầu thủ từng đoạt Quả Bóng Vàng châu Âu: Blokhin (1975) và Belanov (1986), nghĩa là không hề vô danh trong thời còn thuộc Liên Xô. Song, có một điều mà Dynamo Kiev còn có thể tự hào hơn hẳn nhiều CLB khổng lồ khác: Một thế hệ cầu thủ của họ đã được dựng tượng để đời sau còn tưởng nhớ và tự hào về họ với tư cách là những biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và fair-play trong thể thao.
(Còn tiếp)