Trong giai đoạn chuẩn bị giải phóng Kiev, để đảm bảo liên lạc bằng sóng cực ngắn cho các đơn vị khi tấn công Dnepr một nhóm đặc biệt gồm 20 người được thành lập. Nhóm này được trang bị các trạm phát sóng radio lưu động. Trong thành phần nhóm này, tháng 9/1943 Rameev được gửi tới Mặt trận Ukraina số 1. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ đảm bảo liên lạc bằng sóng cực ngắn cho các đơn vị khi tấn công Dnepr và giải phóng Kiev, nhóm được giải tán, và anh quay lại Moskva.
Năm 1944 anh được giải ngũ theo quyết định về các chuyên gia được giao cho thực hiện nhiệm vụ phục hồi kinh tế. Anh tới làm việc tại Viện nghiên cứu khoa học Trung tâm số 108. Trong lý lịch anh khai rằng bố đã mất, không rõ ở đâu. Trước đó anh còn cố gắng một lần nữa: viết thư cho Stalin, trong đó mô tả những khó khăn anh đã phải trải qua và đề nghị giúp đỡ, vì lời của lãnh tụ về việc “con không phải chịu lỗi của cha” không được tuân theo trên thực tế. Tuy nhiên thay cho câu trả lời thì anh được gọi đến nghe điện thoại (giấy gọi đến giờ vẫn còn). Và người ta cảnh cáo anh khá thô thiển: “Sống khẽ khàng thôi, đừng bao giờ viết thư đi đâu nữa”.
Khi đó anh hiểu rằng cần phải làm một điều gì đó thật đặc biệt, thật xuất sắc, thật quan trọng cho con người, cho đất nước để cuộc sống của anh trở nên bình thường.
Khi làm việc tại Viện nghiên cứu khoa học Trung tâm số 108, mà khi đó Viện trưởng là viện sĩ Aksel Ivanovich Berg – một nhà khoa học tuyệt vời, một trong số những người sau này đóng góp đáng kể vào việc đặt nền móng cho điều khiển học, B.I. Rameev làm quen với những tính toán và ứng dụng trong các thiết bị radar các yếu tố cơ bản của mạng điện tử, như trigger, multivibrator, đường giữ, thanh ghi, máy đếm, bộ giải mã, vv, những gì sẽ giúp anh rất nhiều trong công việc tiếp theo. Trong những năm đó anh say mê vật lý nguyên tử và sáng chế ra thiết bị tăng tốc các hạt có mang điện tích, thiết bị này nhận được bằng sáng chế. Viện sĩ thông tấn Viện Hàn lâm khoa học Liên Xô Leipunsky, sau khi làm quen với sáng chế của anh đã quan tâm đến tài năng trẻ và mời anh đến làm việc tại Obninsk, nơi thời đó đang triển khai nhiều công trình lớn về năng lượng nguyên tử. Nhưng tổ chức cán bộ đã chống lại – nửa năm sau khi viết đơn, Rameev được trả lời rằng ở đó không có chỗ cho anh.
---
(hết phần 2)