Ấy ấy, các bác chờ em với, em cũng muốn đọc thơ ở chợ Bắc Qua
МУЗА
Когда я ночью жду ее прихода,
Жизнь, кажется, висит на волоске.
Что почести, что юность, что свобода
Пред милой гостьей с дудочкой в руке.
И вот вошла. Откинув покрывало,
Внимательно взглянула на меня.
Ей говорю: "Ты ль Данту диктовала
Страницы Ада?" Отвечает: " Я!".
Khuya, ta chờ cô ả,
Đời ta thành mong manh,
Tự do với tuổi xanh,
Ả thổi bay đi hết.
Cuối cùng ả cũng đến.
Ta vội hỏi cho qua:
Đăng te viết thần khúc
Ngươi đọc cho chép à?
Ả trả lời nguây nguẩy,
Thì chính ta, chính ta!